Phượng Tần – chính văn 18, 19

18

“Thân yêu ơi, phụ thân về rồi.” Phượng Tần trở về gian phòng của mình, buông mấy thứ đồ trên tay xuống rồi lấy tức ôm lấy Vũ nhi, lại không ngừng hôn lên hai má phúng phính của Vũ nhi.

“Ha ha! Vũ nhi cũng rất nhớ cha, bất quá phụ thân cũng không cần quá tình cảm này chứ. A! Phụ thân, đừng hôn Vũ nhi nữa, trên mặt Vũ nhi toàn nước miếng rồi.” Vũ nhi vừa cười khanh khách vừa né những nụ hôn nồng nhiệt của Phượng Tần.

Thật vất vả mới đợi được Phượng Tần hôn xong, Vũ nhi hỏi: “Hôm nay phụ thân mua cho Vũ nhi những gì?” Phụ thân đã hứa rằng mỗi lần xuất cung đều sẽ mua thứ này thứ kia cho Vũ nhi, tuy rằng hiện tại tính cách của phụ thân với trước kia thực khác rất nhiều, nhưng yêu thương Vũ nhi thì vẫn như thế, ở một mặt nào đó thậm chí còn hơn chứ không có kém.

“Ôi, Tiểu Tương lại đi lấy bữa tối rồi à?” Sao lại có thể trùng hợp vậy, hai lần trở về đều đúng vào lúc Tiểu Tương đi ngự thiện phòng lấy bữa tối về.

“Vâng.” Vũ nhi vẫn dùng ánh mắt chờ mong nhìn Phượng Tần, không biết hôm nay phụ thân mua gì về, lần trước băng đường hồ lô và kẹo ăn đều rất ngon, không biết lần này có nữa hay không.

Phượng Tần buồn cười nhìn Vũ nhi, dường như muốn kéo dài thêm thời gian nên chậm rãi nói:” Phụ thân hôm nay không có mua kẹo cho Vũ nhi, chẳng nhẽ Vũ nhi quên phụ thân từng nói điều gì rồi sao? Kẹo tuy ăn ngon nhưng không thể ăn nhiều, ăn nhiều không tốt cho răng. Cho nên hôm nay phụ thân mang về cho Vũ nhi một ít điểm tâm.”

Lúc mới nghe phụ thân nói không có mua kẹo cho mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Vũ nhi lập tức biến thành trái khổ qua, nhưng sau khi nghe phụ thân nói mang điểm tâm về, cái miệng nhỏ nhắn của Vũ nhi lập tức vui vẻ toe toét ra.

Phượng Tần mở thực hạp đặt trên bàn ra, Vũ nhi sốt ruột đã ngồi trên ghé chờ. “Oa! Điểm tâm thật đẹp nga!”

Phượng Tần lúc nhìn thấy điểm tâm cũng sửng sốt, thực hạp tinh xỏa mở ra để lộ những phần điểm tâm không hề ít ỏi mà lại đẹp không gì sánh bằng, hầu hết đều là những điểm tâm mình không biết tên, cho dù trước có nếm qua đều không thể đẹp đẽ tinh xảo được như thế này, điểm tâm đủ mọi màu sắc cùng với thực hạp tạo thành một tác phẩm nghệ thuật tuyệt diệu, làm cho người ta luyến tiếc khi ăn nó.

“Phụ thân, điểm tâm đẹp thế này Vũ nhi có thể ăn không?” Vũ nhi thực là một hài tử rất nghe lời, nhiều chuyện phải được phép của Phượng Tần mới dám làm.

“Vũ nhi ăn trước một miếng đi, còn lại chúng ta chờ Tiểu Tương về rồi cùng ăn, Tiểu Tương giúp chúng ta đi lấy bữa tối, công của hắn là lớn nhất đấy.” Trong cuộc sống sinh hoạt thường ngàym Phượng Tần luôn dạy Vũ nhi khi giao tiếp trao đổi qua lại giữa người với người phải bình đẳng, chẳng có ai trời sinh ra làm nô tài cả, bởi vì mỗi người đều có cha mẹ sinh thành, Tiểu Tương không phải là nô tài của chúng ta, hắn là bằng hữa, là người nhà, cho nên hiện tại Vũ nhi đối với Tiểu Tương càng ngày càng tôn trọng.

Vũ nhi cầm một miếng điểm tâm như bạch ngọc cho vào miệng, nhẹ nhàng cắn một miếng. “Hảo hảo ăn nga, phụ thân nếm thử đi.”

Vũ nhi đưa điểm tâm uy đến miệng Phượng Tần, Phượng Tần biết Vũ nhi thích ăn thế là chỉ cắn một miếng nho nhỏ nói. “Ân, thật sự hảo hảo ăn, Vũ nhi thích thì ăn nhiều một chút.”

Vũ nhi ăn xong điểm tâm cầm trên tay, hương vị vẫn còn chưa hết liền dùng ánh mắt như con mèo nhỏ nhìn Phượng Tần, Phượng Tần vừa thấy ánh mắt của Vũ nhi đã biết nó muốn làm gì, thế là cự tuyệt nói: “Không được, chúng ta phải đợi Tiểu Tương trở về, mọi người cùng nhau chia xẻ.”

Thấy biểu tình kiên định như thế của Phượng Tần, Vũ nhi đành phải kiềm chế lại.

Mãi lâu sau Tiểu Tương cuối cùng cũng lấy bữa tối về, Vũ nhi lập tức chạy đến trước mặt Tiểu Tương vừa mới bước chân vào cửa phòng, “Thật tốt quá, Tiểu Tương rốt cuộc đã về rồi!”

“Tiểu chủ tử thấy đói bụng sao?” Kì quái, mình chưa từng lấy tiểu chủ tử cao hứng như thế này khi mình lấy thức ăn về, chẳng lẽ tiểu chủ tử sáng hôm nay ăn không đủ no? Nhất định là do mình sơ sót.

“Không phải, Tiểu Tương. Là phụ thân hôm nay mang về một ít điểm tâm rất ngòn, chúng ta đang đợi ngươi về cùng ăn.” Vũ nhi hưng phấn nói cho Tiểu Tương.

Tiểu Tương nghe xong thập phần cảm động, từ sau khi nương nương mất trí nhớ đến giờ giống như đã thay đổi hoàn toàn, tuy rằng trước khi nương nương là người thực hiền hào, nhưng vẫn có điểm chủ tớ phân biệt, nhưng hiện tại tuyệt nhiên không coi mình là hạ nhân, có cái gì ăn ngon hảo ngoạn nhật định chia xẻ với mình.

“Thực xin lỗi, tiểu chủ tử, cũng do Tiểu Tương đi lấy bữa tối quá lâu.”

“Tiểu Tương, ngươi cũng đừng tự trách mình, chúng ta đều biết người trong ngự thiện phòng thấy người trong lãnh cũng không được sủng cho nên chậm đưa cho ngươi thôi.” Phượng Tần đến nơi này không bao lâu liền biết mọi người trong hoàng cung đều là cẩu nhãn khãn nhân đê (mắt cẩu thấy người thấp), đều là kẻ gặp người quan cao chức trọng thì bái kiến, kẻ thấp kém thì bị giẫm đạp.

“Phụ thân, Tiểu Tương, hai người cũng đừng nói thêm nữa, nước miếng của Vũ nhi đều sắp chảy ra hết rồi.”

“Hảo hảo hảo, như vậy chúng ta ăn cơm trước hay ăn điểm tâm trước đây?” Phượng Tần cũng thực khổ não, điểm tâm đúng là rất ngon, nhưng dù sao cũng không phải là bữa ăn chính, hơn nữa nếu đồ ăn lạnh ngắt thì lại không thể ăn, như thế lại thành lãng phí.

Vũ nhi nghĩ nghĩ một chút, rồi mới nói. “Chúng ta ăn cơm trước tốt hơn, vì phụ thân đã dạy Vũ nhi không thể lãng phí thực vật, bữa tối nguội ngắt ăn sẽ không ngon hơn nữa lại không có dinh dưỡng, mà điểm tâm chúng ta có thể để tới tối làm bữa ăn khuya.”

Nghe xong Vũ nhi nói, Phượng Tần gật đầu thầm nghĩ: Vũ nhi quả thật là một hài tử thông mình, lần trước mình có nói qua một lần, vậy mà Vũ nhi nhớ rõ như vậy. “Chúng ta ăn cơm trước đi.”

19

Hai canh giờ sau.

Tiểu Tương theo ý của Phượng Tần mang hạp điểm tâm mà Vũ nhi mong ngóng đã lâu đặt lên bàn.

“Thật tốt quá, đợi lâu như thế cuối cùng cũng có thể ăn.” Vũ nhi cao hứng nói.

Tiểu Tương vừa mở nắp vừa nhìn thốt lên. “nương nương, đây không phải là điểm tâm ngự thiện phòng làm sao!”

“Không thể nào.” Phượng Tần lấy một khối điểm tâm cắn một miếng, kiên định nói: “Hạp điểm tâm này là do một bằng hữu ta quen biết lần trước tặng, hắn không phải là người trong cung, hắn sao có thể lấy điểm tâm do ngự thiện phòng làm được. Hơn nữa, rất nhiều thứ không nhất định là hoàng cung mới có a.”

“Cũng phải nga.” nương nương nói thế cũng đúng, những người có thể làm được điểm tâm như thế này cũng không phải là một a. Y, bất. ” Nương nương, người vừa nói là hạp điểm tâm này có bằng hữu của người tặng? Nương nương chẳng lẽ quên thân phận mình là bí mật sao, nếu bị người khác phát hiện ra không chỉ…không chỉ bản thân nương nương mà ngay cả người kia cũng không tránh khỏi tội chết đâu.” Tiểu Tương lo lắng nói, bản thân mình chỉ là nô tài cho dù bị ban tội chết thì cũng không làm sao, nhưng nương nương là người tốt như thế thì không thể chết sớm, hơn nữa tiểu chủ tử là vị hoàng tử Hoàng Thượng không hay biết đến, có thể cũng sẽ bị xử tử theo.

“Tiểu Tương ngươi yên tâm, ta dùng một thân phận giả để nhận thức hắn, tuy rằng gạt người ta trong lòng thật không dễ chịu, bất quá vì mọi người nên đành phải nói dối.” Nói đến Lạc Quân Tường, Phượng Tần không kìm được đưa tay sờ miếng ngọc bội trước ngưc, ngàn vạn lần không thể để Tiểu Tương phát hiện ra miếng ngọc này, bằng không hắn lại kinh ngạc.

Vũ nhi tuyệt nhiên không để ý đến hai người họ đang nói gì, dù sao cũng không liên quan đến mình là được rồi, chỉ biết là điểm tâm ăn ngon như thế này mà không ăn nhanh thì thực có lỗi với chính mình. (Tự thủy: thảm rồi, sao lại đem Vũ nhi đáng yêu nhất thông minh nhất trong lòng ta viết thành một tiểu trư ham ăn thế này.)

Ăn điểm tâm ngon vậy, Phượng Tần nhớ tới hôm nay đã đi làm ba bộ dao nĩa.

“Tiểu Tương, sáng mai ngươi mang chút ngân lượng đến ngự thiện phòng, đưa cho ngự trù đổi lấy thịt bò cùng gia vị mang về đây, hơn nữa nhất định phải nhớ bảo hắn thái thịt thành những miếng kích cỡ như thế này nhé.” Phượng Tần lấy tay minh họa cho Tiểu Tương xem. “Còn nữa, trưa mai sẽ không cần qua ngự thiện phòng lấy cơm nữa, lúc ngươi đi lấy thịt bò nhớ nói rõ với bọn họ, bằng không lần sau họ lại lấy cớ khi dễ ngươi.”

“Vâng, nương nương.”

Vũ nhi đang không ngừng ăn điểm tâm nghe xong tò mò hỏi: ” Phụ thân, người bảo Tiểu Tương trưa mai không cần lấy ngọ thiện, vậy trưa mai chúng ta không cần ăn cơm sao?”

“Ngày mai phụ thân làm ngưu bái cho ngươi và Tiểu Tương ăn, không phải phụ thân tự khen mình nhưng ngưu bái do phụ thân làm ăn rất ngon đấy.”

“Ngưu bái?” Tiểu Tương và Vũ nhi đồng thanh hỏi.

“Đúng vậy, đây là một món ăn phương Tây, bất quá nói ra thì các ngươi cũng không hiểu được đâu, ngày mai ta làm xong thì hai người sẽ biết.”

“Hô, điểm tâm hảo hảo ăn, không biết lúc nào mới có thể ăn được nữa đây.” Ăn xong miếng điểm tâm cuối cùng, Phượng Tần xoa xoa bụng nói.

“Thực sự là nhờ phúc của nương nương Tiểu Tương mới có thể ăn được điểm tâm ngon như thế này.”

Vũ nhi liến ngón tay nói: “Vũ nhi cũng rất muốn được ăn tiếp, không bằng lần sau phụ thân bảo viij bằng hữu kia của người tặng người nữa đi.”

“Ai nha, Vũ nhi nhà chúng ta da mặt thật đúng là dày a, bảo người ta mang vật này vật nọ cho mình ăn chẳng lẽ lại không ngại sao?” Phượng Tần nhéo hai má Vũ nhi nói: “Không bằng để cho phụ thân đo xem da mặt Vũ nhi dày đến đâu nào.”

“Kì thật phụ thân không cần đo Vũ nhi đâu, chỉ cần phụ thân do da mặt của mình là biết da mặt Vũ nhi dày bao nhiêu à, Vũ nhi là nhi tử của phụ thân, Vũ nhi giống phụ thân a.” Vũ nhi thông minh nói.

“Hảo, ngươi đúng là ngụy biện. Ăn bữa khuya xong không thể đi ngủ ngay được, hôm nay ta sẽ dạy các ngươi một bài hát thiếu nhi.” Phượng Tần nói. “Tiểu Tương, lần này ngươi cũng phải hát.”

“A? Chính là nương nương, giọng hát của Tiểu Tương không hay, thực rất khó nghe đó.” Tiểu Tương cuối cùng cũng biết trong thiện hạ không có chuyện ăn xong không phải trả tiền, ăn bữa khuya sẽ phải hát, sớm biết thế thì sẽ không ăn.

“Không phải a, ta nghe ra â\thanh âm của ngươi không tồi đâu.”

“Thế nhưng….” Tiểu Tương còn muốn cự tuyệt.

Vũ nhi ngắt lời Tiểu Tương: “Tiểu Tương ngươi cũng đừng cự tuyệt nữa, cùng nhau học thú vị hơn, hơn nữa có khó nghe thì cũng chỉ ta cùng phụ thân nghe thôi a.”

“Bài hát thiếu nhi hôm nay rất dễ a, đặc biệt với trình độ tiếng Anh của hai người, ta nghĩ ta hát một lần là các ngươi có thể hát theo được rồi, chuẩn bị xong chưa?” Phượng Tần lớn tiếng hỏi.

“Ta chuẩn bị xong rồi!” Vũ nhi cùng Tiểu Tương lởn tiếng trả lời.

Thế là Phượng Tần bắt đầu hát:

“ABCDEFG,

Sing a song of ABC.

Come on boys and come on girls,

Sing a song of ABC,

A for apple B for boy,

C for cat and D for dog,

E for egg and F for fish,

G for girl and H for hand.

…”

Tiếng hát vui vẻ vang lên trong đêm tối…

Advertisements

  1. #1 by Bối Ảnh on 04.05.2010 - 11:30

    Bộ này thú vị ghê đó, đem cả tiếng Anh ra xài luôn ^^. Dễ thương, dễ thương ^^.
    Phượng Tần, chắc là thụ rồi ha, tính tình thật là hay, lúc nào cũng vui vẻ. Nhưng mà thế này thì chắc hai người yêu nhau rồi mới biết là vợ chồng quá ^^

    • #2 by Tiểu Mẫn on 04.05.2010 - 11:30

      Ta thực thích những chương sau :”>
      ôi bạn Tần tỏ tình :”> ta ngồi edit mà tủm tỉm cười hỏa
      *lại lảm nhảm rồi*
      Đa tạ vì đã ủng hộ ta.

  2. #3 by yenyen on 05.05.2010 - 11:30

    Sao anh ấy ko hát “Cháu lên 3” nhỉ ??? hihihi

  3. #4 by phonglanh_82 on 06.05.2010 - 11:30

    Tieu man a lau lam minh ko len ,hom nay len lai doc duoc 4 chuong lan suong ghe .
    Ko bit Phuong Tan con tron ra ngoai choi bao lau nhi?Mong chuong moi cua ban nha (choi luon 3 chuong luon cho oach)

    • #5 by Tiểu Mẫn on 06.05.2010 - 11:30

      sao nàng biết mai ta định post 3 chương :”>
      Cảm ơn nàng a, nàng là người ủng hộ ta nhiều nhất a~

  4. #6 by raincrying on 27.05.2010 - 11:30

    Đam mỹ? Cổ trang? Vây mà lại có NO,NO,NO, Yes sir, hát ABC? Cha mẹ ơi cười đến sái quai hàm mất!
    *lăn lộn*
    truyện dễ thương quá,chưa từng thấy qua bạn thụ nào lại là người nước ngoài thế này,thật thú vị quá đỗi
    thank bạn đã trans 1 bộ hay thế này
    Đừng bỏ dở nha! ^^

  5. #7 by lạc hoa on 24.12.2010 - 11:30

    ngưu bái là thịt bò nướng a, nàng sửa lại nha

  6. #8 by Joyce on 22.05.2011 - 11:30

    lạy trời, ABC DEFG SIng a song sao trời!~ ^:)^

  7. #9 by hanvutinh on 24.08.2011 - 11:30

    hehe hát ABC thật hả trời haha ta cười chết mất thôi

  8. #10 by Châu on 12.11.2011 - 11:30

    làng ơi ta thấy có mấy lỗi chính tả cần sửa đấy
    haha ta thiệt thích cái bài ABC đó 😀

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: