Phượng Tần – chính văn 20, 21, 22

Ta chắc chắn là 3 chương này có nhiều lỗi T^T. Ta lại một lần nữa phá máy rồi nên 3 chương này ta type vội.

Ta đi sửa máy chắc cũng phải dùng dằng 1 -2 ngày ta vốn lề mề nên ta post luôn 3 chương tạ lỗi.

20

Giữa trưa

Tiểu Tương dùng ngân lượng Phượng Tần đưa đến phòng bếp trong ngự thiện phòng đổi mấy mấy miếng thịt bò đã được thái rồi cùng một ít gia vị rồi trở về lãnh cung.

Vì trong lãnh cung không có phòng bếp, Phượng Tần đành phải dùng bếp lò vẫn thường dùng để đun nước tắm rửa đặt một tắm sắt đã được rửa sạch sẽ lên trên đấy.

Phượng Tần sử dụng công cụ đơn giản như thế để chế biến thức ăn. Tuy không có nhiều phối liệu như hiện đại nhưng hắn khéo léo vận dụng những vật liệu trên tay để thái tảng thịt bò thành ba miếng hình chữ bát đều nhau.

Sau khi ăn no, Vũ nhi nhận khăn từ Tiểu Tương lau lau miệng nói: “Phụ thân, miếng thịt bò này thật sự hảo hảo ăn, Vũ nhi còn muốn ăn nữa.”

Phượng Tần xoa xoa đầu nó nói: “Vũ nhi thích là được rồi, lần sau có cơ hội phụ thân sẽ lại làm cho Vũ nhi ăn. Tiểu Tương ăn thấy có ngon không?”

“Bẩm nương nương, Tiểu Tương thấy thịt bò nương nương làm ăn rất ngon, hơn nữa Tiểu Tương chưa từng thấy cách nấu đặc biệt như này, dù là ở ngự thiện phòng cũng chưa gặp qua.” Tiểu Tương vừa nói vừa thu dọn dao đĩa.

Trái với ba người Phượng Tần vui vẻ khoái hoạt, cũng ở trong hoàng cung, người có thân phận so với Phượng Tần khác nhau một trời một vực đang có rất nhiều nghi vấn trong lòng, nhưng không ai có thể nói cho hắn đáp án.

“Hoàng Thượng, không bằng truyền ngự trù tới để hỏi, sở trường của bọn họ là nấu ăn, lại là ngự trù giỏi nhất trong nước, nói không chừng trong số bọn họ sẽ có người biết dùng dao và nĩa như thế nào để thay thế đũa ăn cơm.” Thái giám Tiêu công công bên cạnh Cảnh thiên đế – Lạc Quân Tường mạnh dạn kiến nghị.

“Ý kiến của Tiêu công công rất hay, trẫm sao lại không nghĩ đến việc hỏi ngự trù nhỉ.” Lạc Quân Tường lập tức hạ lệnh: “Hứa Diệp, truyền toàn bộ ngự trù trong ngự thiện phòng đến đây.”

“Dạ, thần tuân mệnh.”

Một lát sau, tất cả ngự trù đều mang biểu tình bất an đi tới ngự thư phòng trong Vĩnh Hòa điện.

“Thần tham kiến Hoàng Thượng, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

“Bình thân.” Lạc Quân Tường cất giọng uy nghiêm nói.

“Tạ ơn Hoàng Thượng.” Nói xong, ngự trù trong lòng bất an đứng lên.

Một tiểu thái giám đem bộ dao nĩa lúc trước Hoàng Thượng đã phân phó đưa đến trước mặt nhóm ngự trù. Lúc này, Lạc Quân Tường nói: “Trẫm hiện tại có một bộ dao nĩa, bằng hữu của trẫm nói cho trẫm là có tác dụng giống chiếc đũa bình thường mọi người dùng để ăn, các khanh gia đều là những trù sư giỏi nhất của Tử Long hoàng triều, ai có thể nói cho trẫm chính xác cách dùng, đáp chính xác trẫm sẽ trọng thưởng.”

Chờ Lạc Quân Tường nói xong, nhất thời tất cả ngự trù đều bắt đầu thảo luận xôn xao. Chưa ai từng nhìn thấy bộ đồ ăn kì quái như thế, dao và xoa tử đều là vũ khí a, tuy là đã được làm nhỏ lại, nhưng làm sao có thể dùng để ăn được? Bọn họ đều là trù sư nhất nhì trong cả nước, chẳng lẽ Hoàng Thượng quen biết một vị cao thủ nào giỏi giang hơn, nên hiện tại đang khảo nghiệm năng lực mọi người?

Sau gần một khắc thảo luận, Lạc Quân Tường gương mặt tức giận nói: “Có đáp án hay không? Chẳng lẽ nhiều người thảo luận lâu đến vậy cũng không biết?”

Các ngự trù vừa thấy Hoàng Thượng tức giận, lập tức quỳ xuống đồng thanh nói: “Xin Hoàng Thượng thứ tội!”

“Hoàng Thượng, xin thứ cho vi thần nói thẳng, bộ đồ ăn thế này thần thật sự chưa từng nghe qua. Xin hỏi vị bằng hữu kia của Hoàng Thượng là cao nhân phương nào, thỉnh Hoàng Thượng nhượng vị ấy đi ra chỉ dẫn cho chúng thần.” Tổng ngự trù trong ngự thư phòng lớn mật nói.

Nghe thấy ngự trù nhắc tối Tiểu Phượng, cơn thịnh nộ trong lòng Lạc Quân Tường liền tan biến vô tung vô ảnh: “Quên đi, người không biết không có tội, sau này có cơ hội trẫm sẽ mời hắn đến chỉ đạo cho các ngươi.”

“Tạ ơn Hoàng Thượng khai ân không trách!”

“Được rồi, các ngươi đều lui ra đi.” Lạc Quân Tường phất tay.

Sau khi ngự trù lui ra, Lạc Quân Tường ngồi trên y tử thượng thầm nghĩ: không biết vì sao, chỉ cần nhớ tới bộ dáng cởi mở của Tiểu Phượng, hoặc là có người nhắc đến hắn, tâm tình của ta sẽ không tử chủ được mà vui vẻ hẳn lên. Chỉ cần ở bên Tiểu Phượng, bản thân ta liền có cảm giác thoải mái thực nói không nên lời, cái này đến tột cùng là do đâu? Đây là cảm giác đến bây giờ ta mới trải qua…

21

“Ha ha! Tiểu Tương, ta sắp đá, ngươi phải đỡ a!” Vũ nhi đứng ở chỗ cách Tiểu Tương không đến ba trượng, đang làm tư thế chuẩn bị sút bóng lớn tiếng nói: “Xông lên sút bóng!”

Vũ nhi giơ chân dùng sức đá, lúc Tiểu Tương không có ý thức được, bóng liền bay qua bên phải hắn.

Tiểu Tương xoay người đi nhặt bóng nói: “Tiểu chủ tử càng ngày đá càng tốt, hiện tại Tiểu Tương đều đỡ không được.”

“Đương nhiên, phụ thân ta đá giói như thế, mà ta lại là nhi tử bảo bối của phụ thân, dĩ nhiên là đá phải giỏi rồi.” Vũ nhi kiêu ngạo nói.

“Cái gì mà đá giỏi?” Thanh âm của Phượng Tần từ cửa viện truyền đến.

“A, phụ thân đã trở lại.” Vũ nhi nhận quả bóng trong tay Tiểu Tương cao hứng nhìn về phía cửa viện.

Chỉ thấy hai tay Phượng Tần mang đầy hai bao lớn từ cửa viện chậm rãi bước vào, hắn giơ lam tử trên hai tay lên nói: “Vũ nhi, Tiểu Tương các ngươi xem, ta mang về cho các ngươi thực vật ngon này, hôm nay ta đi ra bờ sông thiêu khảo, các ngươi nếm thử xem, ngon vô cùng a.”

Tiểu Tương lấy hai tay Phượng Tần chỉ có lam tử thực vật, xiên thiêu khảo sáng nay mang đi cũng không thấy, thế là tò mò hỏi: “Nương nương, sao không thấy mấy xiên thiên khảo ngài mang đi sáng nay?”

“Nga! Đó là vì hai tay ta đều cầm lam tử, Quân Tường nói lần sau bọn họ sẽ mang ra ngoài cho ta.” Chờ Tiểu Tương nhận lam tử trong tay xong, Phượng Tần ôm lấy Vũ nhi đi vào trong phòng. “Đến đây, Vũ nhi, Tiểu Tương, mau ăn đi, ta mang một ít điểm tâm và thực vật chúng ta nướng về, tất cả đều là Quân Tường chuẩn bị, ăn ngon lắm.”

Nghe thấy phụ thân lại mang điểm tâm trở về, Vũ nhi cao hứng vỗ tay nói: “Thật tốt quá, phụ thân lại mang điểm tâm trở về, điểm tâm phụ thân mang về là ăn ngon nhất đấy.”

Phượng Tần đặt Vũ nhi ngồi trên ghế, rồi dùng ngón trỏ ấn nhẹ lên cái mũi nho nhỏ của nó nói: “Vũ nhi thích ăn như thế, cẩn thận sau này biến thành một con heo con.”

“Vũ nhi không sợ, Vũ nhi mỗi ngày đều đá bóng, hơn nữa còn cùng phụ thân học Physics (Vật Lí), vừa vận động não cùng thân thể, Vũ nhi dù có ăn nhiều hơn nữa cũng không sợ.”

Tiểu Tương đem lam tử đặt trên bàn rồi mở ra, Vũ nhi kinh ngạc nói: “Oa, phụ thân hôm nay mang điểm tâm về nhiều thật, so với lần trước còn hấp dẫn hơn mấy lần, lại còn nướng rất nhiều cánh gà nga.” Vũ nhi cầm lấy một cánh gà vừa ăn vừa nói với Phượng Tần: “Phụ thân, trưa hôm nay ta với Tiểu Tương cũng có ăn thịt gà, cả một con nga, bất quá kì lạ nhất là con gà chúng ta ăn không có cánh.”

“Không sao, phụ thân mang rất nhiều cánh già về cho Vũ nhi ăn thoải mái.” Phượng Tần nói, nhưng đột nhiên nhớ tới lãnh cung này không phải chỉ khi nào có đại sự như mừng năm mới thì mới có thể được phân gà đến sao, hôm nay xảy ra chuyện gì vậy? Thế là quay sang hỏi Tiểu Tương: “Tiểu Tương, hôm nay là ngày hội gì vậy, vì cái gì mà chúng ta có gà ăn?”

“Khởi bẩm nương nương, chuyện này Tiểu Tương cũng không rõ ràng, chính là nghe nói sáng sớm hôm nay Hoàng Thượng bất ngờ kêu ngự trù giết không ít gà, không ai biết vì sao lại đột nhiên muốn giết gà.” Tiểu Tương ngồi xuống nói.

Sau khi Tiểu Tương ngồi xuống, Phượng Tần tuyên bố: “Vũ nhi, Tiểu Tương hôm này xảy ra một việc làm ta phi thường hạnh phúc.”

“Phụ thân nói đi, Vũ nhi rất muốn biết.” Vũ nhi tò mò giục Phượng Tần nhanh nói ra.

Hai tay Phượng Tần chống lên bàn nhìn vẻ mặt tò mò của Vũ nhi và Tiểu Tương bắt đầu chậm rãi nói: “Hôm nay sau khi cùng Thiếu Đông mua xong những đồ dùng Tiêu công công muốn mua, ta đi gặp mặt Lạc Quân Tường bọn họ…”

22

Sai khi bái biệt Thiếu Đông, Phượng Tần một tay cầm mấy chiếc thiêu khảo xoa, một tay ôm một bó cúc vừa mới mua trên đường đi nên Nghênh Tân lầu Lạn Quân Tường đã hẹn đứng chờ ở cửa.

Chỉ một lát sau, Phượng Tần liền nhìn thấy ba người Lạc Quân Tường bọn họ từ phía trước đi tới. Thấy Lạc Quân Tường đã một tháng không gặp, Phượng Tần hưng phấn giơ bó cúc trên tay lên vẫy vẫy ba người họ nói lớn: “Quân Tường, Hứa Diệp, Quân Tề, ta ở chỗ này!”

Bước nhanh đến trước mặt Phượng Tần, Lạc Quân Tường nói: “Tiểu Phượng , để ngươi đợi lâu rồi.”

“Ta mới đến thôi nên không có đợi lâu.” Phượng Tần nhìn thấy hai lam tử có nắp trong tay Hứa Diệp, thế là đưa thiêu khảo xỏa đang cầm trong tay đến trước mắt bọn họ nói: “Hắc, các ngươi mang thực vật đến rồi, ta còn lo các ngươi sẽ quên, vì ta ngay cả dĩa ăn cũng mang đến rồi.”

Lạc Quân Tề đứng bện cạnh Lạc Quân Tường nhìn bó cúc trong tay Phượng Tần không khỏi tò mò hỏi: “Tiểu Phượng, hoa cúc trong tay ngươi dùng để làm gì? Chẳng lẽ chúng ta thiêu khảo cũng dùng đến?” Nói xong cầm lấy một cành tò mò xem xét, nhìn trái nhìn phải.

“Cái này chỉ dùng để…” Phượng Tần rất nhanh đoạt lại cành cúc Lạc Quân Tường đang cầm, dường như có chút đăm chiêu nhìn vào mắt Lạc Quân Tường, rồi có chút thần bí nói: “Đây là một bí mật, ta sẽ nói cho các ngươi sau.”

Bí mật?! Bí mật của một bó cúc? Lạc Quân Tề cùng Hứa Diệp liếc mắt nhìn nhau, tò mò về bí mật này.

Chỉ có Lạc Quân Tường chú ý đến Phượng Tần vừa mới liếc mắt mang theo chút đăm chiêu, thế là khiêu lông mi một chút nói: “Được rồi, chúng ta xuất phát đi, bằng không muốn nướng thì trời đã tối đen rồi. Còn bí mật như lời Phượng Tần, chờ đến khi hắn nói cho chúng ta là biết rồi.”

Phượng Tần nhìn sắc trời, đúng nga, cũng đã trưa rồi, trước khi chạn vạng còn phải gặp lại Thiếu Đông.

“Vậy chúng ta đi nơi nào thiêu khảo đây?” Phượng Tần hỏi.

Nghe xong Phượng Tần hỏi, đám người Lạc Quân Tường nhất thời ngưungf lại một chút, Lạc Quân Tề nhanh mồm nhanh miệng hỏi: “Ách, Tiểu Phượng, nếu là ngươi đề nghị đi thiêu khảo, ngươi không phải đã nghĩ ra nơi nào rồi sao?”

“A! Cái đó…ta chỉ biết đường lớn này, các nơi khác ta cũng không biết a. Các ngưoi có địa điểm vào đẹp giới thiệu cho ta không?”

“Ta nhớ rõ ngoài thành có một nơi, phong cảnh ở đó không tồi, hơn nữa còn có tiểu khê (dòng suối nhỏ), nước nơi đó cũng rất trong.” Lạc Quân Tường đề nghị.

Phượng Tần nghe xong lập tức tán thành. “Hảo, vậy thì đi nơi Quân Tường giới thiệu đi.”

Là Lạc Quân Tường đề nghị nên Lạc Quân Tề cùng Hứa Diệp đương nhiên không có dị nghị gì. Thế là 3 người theo chỉ dẫn của Lạc Quân Tường đi ra tiểu khi bên ngoài thành.

“Nơi này thật không tồi, phong cảnh tú lệ, thực thích hợp để chúng ta du ngoạn.” Lạc Quân Tề nhìn ngó xung quanh nói: “Đúng rồi, đại ca sao lại biết có nơi như thế này? Theo như ta thấy, nơi này thực hẻo lánh.”

Nghe Lạc Quân Tề hỏi như thế, vẻ mặt Lạc Quân Tường có chút mê võng nói: “Ta cũng không biết,  chính là đột nhiên trong đầu xuất hiện nơi này, dường như ta đã từng tới đây, mấy năm gần đây có cảm giác như mình đã quên đi cái gì.”

Thấy vẻ mặt bối rối của Lạc Quân Tường, Phượng Tần nghịch ngợm nói: “Quân Tường, đừng nghĩ nhiều như thế, có thể lúc ngươi nằm mơ đã tới đây a.”

Lạc Quân Tường nghe được Phượng Tần đang an ủi mình, thế là mỉm cười nói: “Ân, có thể đúng như ngươi nói là lúc nằm mơ đã tới đây đi.”

Gió mát hiu hiu thổi đến, Lạc Quân Tường thân là chủ tử cùng với Phượng Tần sẽ không nhóm lửa đang đợi Hứa Diệp đi kiếm một ít cành cây về để nhóm lửa, mà Lạc Quân Tề lại đang rất thoải mái nằm trên thảm cỏ ngủ.

“Quân Tường, mau đến xem, nước nơi này thật trong, còn có cá bơi lội nữa.” Phượng Tần đặt mấy thứ đồ đang cầm trong tay sang một bên, trong tay ôm bó cúc đến ven dòng suối, nhìn thấy cá trong nước đang chơi đùa, đây là cảnh sắc thiên nhiên mình từ nhỏ lớn lên khó có thể thấy được trong thế kỉ 21, thế là vội vàng gọi Lạc Quân Tường cùng nhau ngắm nhìn.

Nhìn Lạc Quân Tường đứng bên cạnh mình, ánh mắt chăm chú nhìn dòng suối nhỏ, Phượng Tần không biết bản thân mình nên hay không nên làm như thế, không biết Quân Tường nghe xong sẽ phản ứng như thế nào, hắn có chấp nhận không? Tuy rằng nơi này hoàng đế đều có thế lấy nam nhân làm phi tử, chính là Tiểu Tương đã nói nơi này vẫn có một số người không chận nhận đồng tính luyến ái. Nếu nói ra, Quân Tường vì thế mà chán ghét mình thì làm sao đây? Nhiều năm qua như thế Quân Tường là người đầu tiên khiến mình động tâm, không thể khiến hắn chắn ghét được, nhưng nếu không nói ra, thì sẽ luôn giậm chân tại chỗ thế này…

Ngay từ đầu Lạc Quân Tường đã phát hiện Tiểu Phượng ngơ ngác nhìn mình cuối cùng không nhịn được quay đầu sang, thấy Tiểu Phượng nhìn mình đến ngẩn người thế kia, không nén được buồn cười hỏi: “Xảy ra chuyện gì, Tiểu Phượng, ta thấy ngươi cứ nhìn ta, có chuyện gì muốn nói với ta sao?”

“Ách, cái này, Quân Tường, trước khi nói xong nga, nếu như lời ta nói có chỗ nào ngươi không chấp nhận được khì cũng không thể ghét ta nga.” Phượng Tần thận trọng nói.

Thấy Phượng Tần nghiêm túc như vậy, Lạc Quân Tường biết chuyện Phượng Tần sắp nói với hắn nhất định là phi thường quan trọng, nên bảo: “Được rồi, cho dù ta không chấp nhận thì ta cũng sẽ không chán ghét ngươi, cũng không giận ngươi, như vậy được không?”

“Ân, cảm ơn ngươi, Quân Tường.”

  1. #1 by Bối Ảnh on 09.05.2010 - 11:30

    AAAAAAAAh nàng đã quay lại ^^ Thi sao rồi nàng? Xong rồi đúng không? Nàng đã hứa thi xong rồi thì ngày nào cũng có chương mới đúng không? Ôi iu Cass quá đi.
    3 chương luôn, woah!!!
    Có phải là Quân Tường đã từng mất trí nhớ rồi quên mất Phượng Tần không vậy, đấy là ta suy diễn thôi, đọc rồi tưởng tượng, rồi chờ để đọc tiếp ý mà ^^
    Còn đoạn cuối, có phải Phượng Tần sẽ nói cho Quân Tường mình là ai ko? Nếu đúng vậy thì thật mong chờ được biết phản ứng của Quân Tường quá, ôi ôi ôi…
    Thích nhất là đoạn cánh gà ý, dễ thương gì đâu *lăn qua lăn lại*, là vua có khác, cưng người yêu cũng thật ấn tượng nha ^^
    Thank nàng, Tiểu Mẫn, fighting !!!

    • #2 by Tiểu Mẫn on 09.05.2010 - 11:30

      Ta chết Lí, thật đau lòng T^T nhưng dù gì cũng xong rồi, ta cứ ăn chơi đã.
      Nàng a, rất muốn giữ lời hứa nhưng không phải 2 ngày sắp tới, máy ta hỏng rồi, ta thì lề mề nên muốn mang đi sửa cũng 1-2 ngày =.=
      Ta không lảm nhảm đâu ta lảm nhảm thì lộ hết ta sẽ cố gắng edit nhiều nhiều trong tuần này nếu máy ta sửa xong
      Đa tạ nàng.

      • #3 by Bối Ảnh on 10.05.2010 - 11:30

        Lý huh, nhớ ngày xưa ta theo Lý, học nhiều lắm, đến mức như người ta vẫn nói “Học hành như cá kho tiêu, kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu” đấy nàng. Nhớ lại còn kinh hãi (__ ___”), không hiểu sao lại đâm đầu vào đó.
        Ta hỏi thế thôi, vì nhịn không nổi ^^, chứ nàng mà nói khéo ta lại giận nàng a ^^.
        Ăn chơi đi nàng, nhanh nhanh rồi về, ta đợi nha ^^

  2. #4 by Shinshen Hoshiyuki on 10.05.2010 - 11:30

    Nghe thấy ngự trù nhắc tối Tiểu Phương –> nhắc tới Tiểu Phượng nè Mẫn.

    Chỉ thấy hai tây Phượng Tần –> hay tay nè.

    “Hôm nay sau khi cùng Thiếu Đông mua xong những đò dùng Tiêu công công muốn mua, ta đi gặp mặt Lạc Quân Tường bọn họ…” –> món đồ nè.

    Sai khi bía biệt Thiếu Đông –> Sau khi bái biệt nè.

    có nắp trong tay Hứa Diệp, thế là đưa thiêu khảo xỏa đnag cầm trong tay –> đang cầm nè

    Bí mật?! Bí mất của một bó cúc? –> bí mật

    Chỉ có Lạc Quân Tường chú ý đến Phượng Tần vừa mưois liếc mắt mang –> chỗ này chắc là “mới” a?

    theo chút đăm chiêu, thế là khiêu lông mi một chút nói: “Được ôi, chúng –>Được rồi

    biết có nơi như thế này? Theo nhưu ta thấy, nơi này thức hẻo lánh.”–> theo như.

    nói: “Ta cũng không biết, chính là đột nhiên trong đầu xuất hiện nơi nàu, –> nơi này.
    “Quân Tường, đừng nghĩ nhiều như thế, có thể lúc ngươi năm mơ đã tới –> nằm mơ.

    nói: “Ân, có thể đúng như ngươi nói là lúc nằm mưo đã tới đây đi.” –> nằm mơ.

    Hơi nhiều chuyện thì phải, kaka, nàng đừng trách ta nha. Nhưng mà lúc đọc thật sự hơi ngứa ngứa mắt ah. Cứ tưởng Tiểu Phượng tỏ tình luôn ah, nhưng mà phải đến chap sau a, huhu, mong mong đợi đợi. Cố gắng nha Mẫn.
    Ngày lành,
    Shin thân.
    P/S: Mong kết quả thi của Mẫn thật cao nha.

    • #5 by Tiểu Mẫn on 10.05.2010 - 11:30

      Ta cảm ơn nàng còn không kịp nên sao trách nàng lắm chuyện được. Đa tạ nàng, đúng là không bao giờ ta hết cẩu thả :”>

      Đến thứ 4 ta mới được ngó cái kết quả, mà theo ước tính ta sẽ có Lí kém rồi =.=

      Ta sẽ cố gắng trong ngày mai post Phượng Tần và Tà Trần *Mong cái máy ta nó cho ta làm việc này*

      Đa tạ nàng lần nữa.

  3. #6 by soubichan on 22.05.2010 - 11:30

    truyện này vui thật a
    bạn Phượng Tần cũng siêu cute a, mong chờ chap mới của bạn
    bạn Mẫn cũng là Cass phải ko, cho mình làm wen nha
    add wordpress vừa mới khai trương của mình ih ^^
    nhân tiên mình là fan Jae

  4. #7 by meomeo on 28.05.2010 - 11:30

    chờ mong chap mới của bạn ghia

  5. #8 by Gwen on 30.05.2010 - 11:30

    Hả, sao chương này dừng đúng lúc vậy 😦 Bạn làm ơn post chương mới sớm nhé. Chắc là Phượng Tần sắp tỏ tình với Quân Tường rồi đúng không.

    Cảm ơn bạn đã post truyện này.

  6. #9 by Châu on 12.11.2011 - 11:30

    sắp confess rùi~

  7. #10 by ....... on 21.10.2013 - 11:30

    aiz, ta nói, sao mà hoàng đế rảnh rỗi wa’ zậy???
    không có việc gì làm sao mà ssi lo chuyện dao nĩa ah

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: