Phượng Tần – chính văn 41, 42

Không thể ngồi canh được đến 55555 views. Ôi con số yêu thích *nức nở*

41

Oa! Vĩnh Tường cung thật ghê gớm, so với Thần Hi cung không chừng phải lớn gấp hai lần! Đáng tiếc không chờ cho Phượng Tần tán thưởng xong, Lạc Quân Tường đã vội vàng kéo y vào trong tẩm thất. (phòng ngủ)

“Các ngươi sắp xếp cho tốt những vật phẩm của nương nương và tam Hoàng tử, không có sự phê chuẩn của trẫm thì ai cũng không được tiến vào tẩm thất.”

Lạc Quân Tường phân phó xong lập tức đóng chặt cửa, chặn lại tầm mắt của mọi người.

Phượng Tần cảm nhận được rất rõ ràng cơn thịnh nộ từ trên người ái nhân truyền đến. Hai người quen nhau đã lâu như thế, Phượng Tần chưa từng nhìn thấy hắn tức giận như thế này nên trong lòng không khỏi lo lắng hỏi:

“Quân Tường, hôm nay ngươi đã xảy ra chuyện gì? Thân thể cảm thấy không được thoải mái sao?”

Phượng Tần giơ tay định chạm vào trán của Lạc Quân Tường xem hắn có phát sốt hay không.

Ngăn lại tay của Phượng Tần, Lạc Quân Tường xoay người lại ôm y,

“Không có, trẫm không khó chịu, chỉ là hơi tức giận thôi.” Ôn nhu khẽ hôn lên mặt y.

“Nhưng mà nhìn thấy ngươi thì tâm tình tốt hơn nhiều rồi.”

“Hóa ra ta dùng để dập tắt lửa a.”

Phượng Tần khoa trương nói.

“Ai khiến ngươi mất hứng vậy?”

Lạc Quân Tường đem những chuyện hôm nay xảy ra ở Từ Trữ cung nói cho Phượng Tần.

“Ta nghĩ nếu họ biết ta được đưa đến nơi này nhất định sẽ rất hối hận.”

Phượng Tần nghe xong nói.

“Tần, ngươi còn nói đúng một chuyện nữa.”

Lạc Quân Tường không có ý tốt ghé vào tai y nói.

“Ngươi là dùng để dập tắt lửa đấy, đặc biệt là loại lửa này.”

Hắn ấn mông Phượng Tần vào cơ thể mình để cho y cảm nhận được dục vọng chi hỏa của hắn.

“Ngươi…Ngươi, cái tên sắc lang này.”

Biết ái nhân muốn cái gì, Phượng Tần nhiệt tình không những không cự tuyệt mà còn chủ động hôn lên môi y.

Sự chủ động của ái nhân khiến cho Lạc Quân Tường so với lúc trước càng vội vàng hơn, trượt từ đôi môi Phượng Tần đến cổ y, khẽ liếm hầu kết vì kích tình mà không ngừng cử động lên xuống. Bàn tay cũng không nhàn rỗi cởi đai lưng của y rồi xuyên qua lớp y phục luồn vào vuốt ve làn da như tơ lụa khiến mình yêu thích không buông tay…

“Ân…”

Phượng Tần đột nhiên nhớ tới mình vừa mới đá bóng xong, nhẹ nhàng đẩy hắn ra cự tuyệt:

“Quân…Quân Tường, ta vừa mới đá bóng xong, hiện tại mồ hôi đầy người, rất bẩn…”

Bản thân y cũng rất muốn cùng ‘làm’ với ái nhân nhưng hiện tại người đầy mồ hôi bẩn như vậy.

“Với ta mà nói tất cả của Tần đều sạch sẽ hết, cho dù mồ hôi chảy ra cũng là hương.”

“Quân Tường…”

Tuy rằng không quan tâm, nhưng Phượng Tần vẫn muốn bày ra một mặt sạch sẽ nhất của mình cho ái nhân.

Địch không lại thanh âm cầu xin của y, Lạc Quân Tường ngừng động tác, suy nghĩ một chút rồi mới kéo y vào phòng tắm bên cạnh phòng ngủ. Phòng tắm chuyên dụng của đế vương thật đúng là không giống bình thường. Bể lớn kia thiết kế tương tự như ôn tuyền của thiên nhiên, xung quanh dùng những viên đá cuội lát vòng, phía trong còn có hòn non bộ lớn. Trên hòn non bộ còn bày mấy viên dạ minh châu lấp lánh chiếu sáng cả phòng tắm. Ôn tuyền thủy từ trên hòn non bộ chậm rãi chảy xuống tựa như một thác nước nhỏ. Làn nước ấm áp tỏa ra một hương thơm dược liệu thoang thoảng.

“Chúng ta có thể làm ở bên cạnh bể.”

Lạc Quân Tường hôn Phượng Tần và tiếp tục màn kích tình vừa rồi, nhanh chóng cởi bỏ quần áo của y.

Phượng Tần biết trong lòng ái nhân rất vội vàng cho nên không ngăn cản động tác của hắn ngược lại vươn tay giúp hắn cởi bỏ đai lưng, y phục.

Bởi vì yêu đối phương, nếu có một thời điểm một bên không vui, người kia sẽ nguyện ý dùng tình yêu để xoa lên tức giận trong lòng người đó, làm ấm trái tim của người đó, giống như trời sinh ra mình là vì đối phương mà tồn tại. Dường như họ luôn cần đối phương, không có bất luận kẻ nào có thể thay thế được vị trí của người này trong lòng người kia…

Hai người tách ra ngồi ở trong nước, không có động tác âu yếm gì chỉ cẩn thận vì người mình yêu mà tẩy rửa thân thể. Những lọn tóc dài đen nhánh, bóng loáng của hai người giao hòa trong nước, phân không ra là của ai…

Sau khi tẩy rửa xong, Lạc Quân Tường tách hai chân Phượng Tần ra để y ngồi trên đùi mình, đưa lưng về phía hắn. Lạc Quân Tường ôm lấy thắt lưng y, đôi môi ngậm lấy vành tai mẫn cảm tỉ mỉ hôn và khẽ liếm.

“A…”

Những động tác liên tiếp của ái nhân khiến thắt lưng Phượng Tần mềm nhũn, vô lực dựa vào lồng ngực cường tráng của Lạc Quân Tường phát ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào.

Tuy rằng cũng đang ở trong nước ấm nhưng Phượng Tần vẫn cảm nhận rõ được dục vọng nóng rực ở phía sau mình đang rục rịch ngóc đầu dậy.

Bàn tay của Lạc Quân Tường ôm lấy Phượng Tần lén lút di chuyển xuống phía dưới. Đầu ngón tay cẩn thận thâm nhập hoa viên thần bí phía sau Phượng Tần. Do kích tình nên tiểu huyệt khi thì mở ra, khi thì đóng lại gắt gao ngậm lấy ngón tay hắn.

“Ân…Quân Tường…”

Ngón tay cẩn thận tiến vào làm cho Phượng Tần không có cảm giác đau đớn, chỉ có từng đợt tê dại từ giữa mông truyền đến thắt lưng.

Cảm giác được tiểu huyệt siết lấy ngón tay của mình đã được chuẩn bị tốt, Lạc Quân Tường nhẹ nhàng nâng thắt lưng Phượng Tần lên để y ngồi lên trên dục vọng của mình.

“Tần, thả lỏng một chút, trẫm vào đây.”

Lạc Quân Tường ghé vào tai y nói nhỏ.

“Ngô a…Ân…”

Nhờ vào nước để bôi trơn, dục vọng thật lớn thuận lợi tiến vào trong tiểu huyệt nhỏ hẹp ướt nóng của Phượng Tần, y hầu như không có cảm giác được bất luận cái gì trở ngại, khoái cảm mê người bùng nổ trong đầu.

“Đau không?”

Một bàn tay của Lạc Quân Tường chu du đến trước ngực Phượng Tần, nắm lấy đóa thù du phấn hồng, hơi chà xát, tay kia cũng không có nhàn nhã mà vuốt ve chơi đùa ngọc hành dưới thân y vì những đụng chạm phía sau mà ngẩng lên. Đôi môi nhẹ nhàng mút lấy làn da như bạch ngọc ở cổ và bả vai, vẽ ra ở trên đó từng đóa hoa đỏ sậm.

“A…Không…Không đau…Ân…”

Phượng Tần căng thắt lưng đến hết mức, ngẩng đầu lên, đôi mắt quyến rũ khép hờ, miệng bật ra những thanh âm mê hoặc khiến kẻ khác đỏ mặt, hai tay cứ giơ cao ra đằng sau ôm lấy cổ Lạc Quân Tường.

“Quân…Quân Tường…Sâu quá…A…”

Khoái cảm không ngừng dâng lên khiến Phượng Tần không tự chủ được đưa đẩy mông, mong muốn ái nhân mang lại cho y càng nhiều chiếm giữ và âu yếm.

“Tần…Ta yêu ngươi…”

Tình yêu không lời cùng những khiêu khích khiến Lạc Quân Tường càng tăng thêm những luật động cuồng nhiệt.

“Quân Tường….”

Nghe được những lời yêu của Lạc Quân Tường, giờ phút này Phượng Tần thấy vô cùng hạnh phúc. Tuy rằng biết đối phương yêu mình những mỗi lần nghe được những lời tỏ tình của hắn, bản thân đều cảm nhận được niềm hạnh phúc không hiểu nổi dâng lên trong tim.

“Quân Tường…”

Phượng Tần nỉ non tên ái nhân, mỗi lần gọi đều đổi lấy một lần ra vào kịch liệt của Lạc Quân Tường.

Mỗi lần tiến thẳng vào của Lạc Quân Tường, nước ấm sẽ vô ý cùng tiến vào trong cơ thể Phượng Tần. Tuy rằng cảm giác kì quái nhưng lại làm cho Lạc Quân Tường càng thêm thuận lợi hoạt động. Bị tiểu huyệt nóng rực bao trụ lấy dục vọng của Lạc Quân Tường khiến hắn như sắp hòa tan trong cơ thể Phượng Tần.

“A…”

Thanh âm tiếng nước chảy, tiếng hét lên tới cao trào, tiếng rên rỉ yêu thương không ngừng vang vọng trong phòng tắm. Mồ hôi hai người chảy xuống hòa vào trong nước, một lần lại một lần trao nụ hôn thâm tình cùng những kích tình triền miên…

Cảm xúc mãnh liệt qua đi, Phượng Tần dựa vào trong lòng Lạc Quân Tường thở dốc, nghe tiếng tim đập làm mình yên tâm của ái nhân, mà Lạc Quân Tường đang giúp ‘vợ’ xoa bóp thắt lưng vì làm tình mà đau mỏi.

“Tâm tình khá hơn chút nào không?”

Phượng Tần hỏi. Nếu vì làm tình cùng mình mà khiến ái nhân thoải mái hơn, Phượng Tần sẽ cảm thấy rất cao hứng. Như vậy có thể chứng tỏ được sức ảnh hưởng của mình với người.

Nhìn nụ cười hạnh phúc của Phượng Tần, cho dù mình có tức giận bao nhiêu cũng sẽ hóa thành hư ảo. Sức ảnh hưởng của y đối với mình đúng là không phải lớn bình thường a.

“Tần, ngươi vĩnh viễn đều có thể dập tắt được lửa trong lòng trẫm, dù là lửa tức giận hay là lửa dục vong.”

Lạc Quân Tường xấu xa nói.

Phượng Tần giật mình nhìn hắn.

“Làm Hoàng đế mà nói chuyện lại không đứng đắn như vậy, phải phạt ngươi.”

Nói xong, Phượng Tần ngẩng đầu khẽ cắn một cái trên vai hắn để trừng phạt.

Cắn nhẹ nhàng như vậy đối với Lạc Quân Tường mà nói căn bản không hề ngứa cũng càng không thể đau.

“Không đứng đắn vì đối tượng là ngươi. Bất cứ kẻ nào cũng không thể thay thế được địa vị của ngươi trong lòng trẫm.”

Lạc Quân Tường nhớ tới lúc mình vừa mới đến Thần Hi cung có một quả cầu bay qua người.

“Tần, hôm nay các ngươi ở Thần Hi cung chơi trò gì?”

“Hôm nay?”

Phượng Tần nhớ ra.

“Chúng ta thi đá bóng. Chơi vui lắm, sau này ta sẽ dạy ngươi.”

“Đá bóng? Là thứ gì của tương lai sao?”

Phượng Tần ở trong lòng hắn gật gật đầu:

“Trong tương lai bóng đá là một trò chơi mang tính thế giới. Trong các hoạt động thể thao, ta thích nhất là nó, bây giờ ta cũng thường xuyên đá.”

“Khó trách thấy ngươi ăn nhiều như vậy nhưng dáng người vẫn còn đẹp thế.”

Bàn tay giúp y xoa bóp của Lạc Quân Tường len lén chuyển đến xoa phần bụng bằng phẳng không có nửa điểm sẹo lồi.

“Trẫm còn tưởng là công lao của trẫm.”

Nghe ra được ý tứ của ‘công lao’ trong lời nói của Lạc Quân Tường, Phượng Tần trừng đôi mắt đẹp.

“Ngươi lại nghĩ đến những việc này.”

Ngón tay vuốt ve trên bụng của Phượng Tần ám muội vẽ những vòng tròn ở đó, Lạc Quân Tường dùng thanh âm sắc dục nói với y:

“Tần, không bằng chúng ta đến lần nữa?”

Đột nhiên một thanh âm ‘Ùng ục, Ùng ục’ truyền ra, Lạc Quân Tường nhìn ái nhân, Phượng Tần lập tức đỏ hồng mặt cúi đầu nói.

“Ta…Là bụng ta kêu.”

Vừa mới đá bóng xong lại đến màn hoạt động kịch liệt này, không đói bụng mới là lạ.

Ai, thật mất hứng! Nhưng mà ái nhân đói bụng rồi, chuyện này đối với Lạc Quân Tường so với cái gì cũng quan trọng hơn.

“Bọn họ chắc là đã chuẩn bị xong bữa tối, chúng ta mặc y phục rồi ra dùng bữa thôi.”

42

Còn có mười ngày nữa là đến hội tân xuân rồi, đại bộ phận mọi người trong cung vì nghênh đón ngày hội long trọng mỗi năm một lần này mà vô cùng bận rộn. Bởi vì cuối năm cho nên mỗi ngày đều có một đống lớn tấu chương từ các nơi dâng tới chờ Lạc Quân Tường phê duyệt, thường xuyên phải làm việc đến nửa đêm mới có thể nghỉ ngơi. Thấy ái nhân bận rộn như thế, Phượng Tần cũng thực săn sóc không đi quấy rầy hắn.

Đó là lí do mà thân là hai kẻ nhàn rỗi nhất trong Vĩnh Tường cung – Phượng Tần và Lạc Tử Vũ giờ đang ngồi trong đại sảnh ngẩn người.

“Phụ thân, thật nhàm chán a, tất cả mọi người đều vội vã chuẩn bị lễ mừng năm mới, không có thời gian rảnh cùng chúng ta đá bóng.”

“Thì là vậy đó, còn tưởng rằng có thể tổ chức thành mỗi đội mười một người để thi đấu.”

Khó có được ở Vĩnh Tường cung nhiều người như thế. Bỗng nhiên Phượng Tần giống như nhớ tới cái gì lập tức đề nghị:

“Vũ nhi, chúng ta có thể chuẩn bị một loại lễ vật đặc biệt tặng cho phụ hoàng ngươi a.”

“Lễ vật?”

Lạc Tử Vũ nhíu đôi mày xinh đẹp nói:

“Phụ thân, ngài đừng quên phụ hoàng là vua một nước a. Người cái gì cũng có, ăn có, mặc có, trò chơi, trang sức, mỗi thứ đều là tốt nhất.”

Vũ nhi nói có lý. Quân Tường là hoàng đế, còn cái gì không có đây. Vậy phải tặng cái gì đây? Phượng Tần thấy vô cùng phiền não. Từ khi quen hắn đến nay, cũng đều chỉ có hắn tặng đồ cho mình, bản thân mình lại không có tặng nửa vật nào cho hắn. Tuy rằng nói hắn là hoàng đế, tất cả mọi thứ trong thiên hạ đều là của hắn nhưng mình luôn nghĩ muốn tặng thứ gì đó thật đặc biệt để biệt lộ tình cảm của mình với hắn.

“Vũ nhi, ngươi giúp phụ thân suy nghĩ chút đi.”

Cứ như vậy, hai phụ tử lẳng lặng ngồi một chỗ suy nghĩ chuyện này, thời gian bất tri bất giác trôi qua…

“Ta nghĩ ra rồi!”

Không biết qua bao lâu, Phượng Tần đột nhiên lớn tiếng nói.

Bị y nói lớn tiếng như thế, Lạc Tử Vũ còn đang chìm vào trong suy nghĩ xem tặng gì cho phụ hoàng bị dọa giật nảy mình.

“Phụ thân, ngài bỗng nhiễn kêu lớn như thế làm ta sợ muốn chết.”

Nó dùng bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ ngực.

“Phụ thân ngài nghĩ ra tặng phụ hoàng cái gì?”

“Chính là…pháo hoa.”

Phượng Tần đắc ý nói, nhớ rõ trong sách của Liệt Nhật quốc có ghi lại cách tinh luyện của một số nguyên tố hóa học, đáng tiếc bọn họ còn không biết vận dụng linh hoạt. Nói cách khác là có thể phát huy tác dụng lớn hơn nữa, thậm chí là làm thành vũ khí. Tinh luyện chúng đối với một thiên tài vật lí như y mà nói căn bản là ‘easy job’ (chuyện nhỏ 😀). Pháo hoa lúc y ở Anh quốc cũng đã từng làm thí nghiệm thành công cho nên lễ vật này nhất định có thể làm cho Quân Tường.

Pháo hoa? Lạc Tử Vũ chưa từng nghe nói về thứ này.

“Phụ thân, pháo hoa là cái gì? Hoa…không phải chỉ dùng để thưởng thức ngắm nhìn thôi sao?”

“Đúng, là để thưởng thức ngắm nhìn. Chỉ có điều nó không phải thực vật, nó giống như pháo cần dùng lửa.”

Phượng Tần nói.

Có loài hoa cổ quái như thế?

Lòng hiếu kì của Lạc Tử Vũ bị Phượng Tần gợi lên, thật sự rất muốn nhìn a.

“Phụ thân, vậy pháo hoa kia làm như thế nào, cần những gì?”

“Cần một ít công cụ để tinh luyện, hơn nữa quan trọng là chúng ta phải bí mật tiến hành bởi vì trong yến hội đón chào năm mới chúng ta phải cấp cho phụ hoàng ngươi một điều kinh hỉ. Nói thêm chế tạo pháo hoa lần này cũng có thể nâng cao tri thức vật lí của ngươi lên một bậc.”

Tặng lễ vật cho ái nhân, lại có thể coi như một lần dạy học thực nghiệm, thật là nhất cử lưỡng tiện.

Từ sau khi đến thư viện đọc sách, Lạc Tử Vũ phát hiện ra những tri thức vật lí phụ thân dạy cho mình có thể vận dụng trong cuộc sống càng lúc càng nhiều, chỉ có lợi chứ không hại nên nó đối với vật lí tràn đầy hứng thú. Nghe phụ thân nói thế, nó cao hứng vỗ tay nói:

“Thật tốt quá.”

Thấy nhi tử thích mình dạy kiến thức như thế, Phượng Tần cảm thấy rất vui mừng. Dù sao trong tương lai mình cũng được công nhận là thiên tài vật lí, bây giờ tuy đi vào cổ đại nhưng hy vọng có thể truyền thừa tiếp xuống. Hơn nữa, trong cuộc sống hàng ngày có rất nhiều việc dùng tri thức vật lí sẽ dễ dàng giải quyết hơn.

“Được rồi, chúng ta gọi Tiểu Tương cùng nhau làm đi.”

“Gọi Tiểu Tương? Tại sao, phụ thân? Ngài không phải nói bí mật tiến hành sao? Nếu càng nhiều người thì khả năng bị phụ hoàng biết được sẽ càng lớn.”

Lạc Tử Vũ khó hiểu nói.

“No, no, no!”

Phượng Tần lắc lắc ngón trỏ phân tích:

“Thứ nhất, Tiểu Tương là người chúng ta tin tưởng, thứ hai, chúng ta cần một số thứ, nếu Tiểu Tương đi chuẩn bị thì sẽ không bị nhiều người chú ý, thứ ba, thời điểm yến hội chúng ta không thể rời khỏi, phải nhờ Tiểu Tương phóng pháo hoa này.”

“Nguyên lai là như vậy.”

Lạc Tử Vũ phút chốc liền bừng tỉnh.

Phượng Tần đi đến bên người Lạc Tử Vũ ôm lấy nó.

“Vậy giờ chúng ta đi tìm Tiểu Tương rồi cùng làm đi.”

“Được phụ thân ôm như thế này thật thoải mái.”

Lạc Tử Vũ ôm lấy cổ Phượng Tần, khuôn mặt nhỏ nhắn tựa trên vai, chu cái miệng nho nhỏ oán giận nói:

“Từ khi phụ thân ở cùng một chỗ với phụ hoàng đều rất ít ôm Vũ nhi.”

Nghe nhi tử nói như thế, Phượng Tần cũng hiểu được mấy tháng gần đây đã hơi xem nhẹ Vũ nhi. Cánh tay ôm lấy nó không khỏi siết chặt lại, dùng hành động này bày tỏ sự xin lỗi với nhi tử.

Lạc Tử Vũ nhìn thấy trên cổ Phượng Tần có một dấu màu hồng hồng. không kìm được tò mò hỏi:

“Phụ thân, sao ở chỗ này của người lại có cái dấu vậy, là bị sâu cắn sao?”

Nó vươn bàn tay nhỏ bé sờ sờ,

“Dấu lớn thế này, còn sâu kia nhất định không nhỏ, sẽ bị đau hoặc ngứa sao?”

“Ách, không…không ngứa”

Bị nhi tử hỏi khờ dại như thế, mặt Phượng Tần lập tức đỏ lên. May mà mình không thích có hạ nhân đi theo bên người, bằng không bọn họ nghe được Vũ nhi hỏi như vậy, đến lúc đó xấu hổ muốn chết. Nếu ái nhân biết nhi tử nói hắn là con sâu, không biết sẽ có phản ứng gì đây?

“Khấu kiến nương nương, khấu kiến tiểu chủ tử.”

“Bình thân, tìm Tiểu Tương đến đây giúp ta.”

“Nô tài tuân chỉ.”

Đưa mắt nhìn ra ngoài, trừ bỏ thái giám, cung nữ ở cửa ra, mọi người còn lại đều vì hội tân xuân sắp tới ở trong Vĩnh Tường cung mà không ngừng bận rộn.

Trong chốc lát, gã thái giám kia đã đưa Tiểu Tương đến trước mặt Phượng Tần.

“Tiểu Tương khấu kiến nương nương, không biết nương nương tìm Tiểu Tương có điều gì căn dặn?”

“Tiểu Tương, vào đây rồi nói sau.”

Đi vào trong phòng, Phượng Tần nói cho Tiểu Tương những thứ mình cần sau đó bảo hắn nhanh chóng chuẩn bị hơn nữa hàng nghìn hàng vạn lần căn dặn là càng ít người biết càng tốt.

Tuy rằng những thứ Phượng Tần muốn hơi kì quái còn có một số thứ đặc biệt phải ra ngoài cung tìm nhưng dù sao Tiểu Tương cũng là thái giám bên người Phượng phi hiện tại được Hoàng Thượng sủng ái nhất cho nên giữa trưa ngày hôm sau Tiểu Tương liền đưa những thứ y cần đến trước mặt y.

Phượng Tần vì muốn tặng cho ái nhân một điều kinh hỉ trong yến hội thế là dưới sự giúp đỡ của Tiểu Tương và Lạc Tử Vũ, triển khai bí mật chế tạo pháo hoa…

  1. #1 by Đường Ngọc Vân on 18.07.2010 - 11:30

    :))……….yên tâm mai sẽ đc ak~ nàng :D………chứ sao nàng canh đc =.=”””

  2. #2 by minh tranh on 18.07.2010 - 11:30

    hix…cuoi cung ta cung ko boc duoc tem…buon…

  3. #3 by Nhược Ảnh on 19.07.2010 - 11:30

    Nàng à. XD. Hãy trao giải cho người cap được tấm hình 55555 ế nàng.XD

    • #4 by Tiểu Mẫn on 19.07.2010 - 11:30

      Ai cap được ta thề sẽ cố gắng làm gì đó để trao giải T^T
      Ôi con số yêu thích của ta, 5 số 5. Aaaaaaaaaaaaaaaaaa

      • #5 by Nhược Ảnh on 19.07.2010 - 11:30

        ta ko cap đc rồi..:”(
        Xin lỗi nàng nghen….:(.Nàng treo thông báo xem có ai lỡ cap đc ko đi.:”(

  4. #6 by 123sugar123 on 19.07.2010 - 11:30

    wow…55555 nguoi view roi a :)), vay thi TM phai co gang edit truyen cho nhanh de moi nguoi doc nha :))

  5. #7 by michanmiller on 19.07.2010 - 11:30

    Còn tưởng chap này bị bag phi với bà Thái Hậu bày trò nữa chứ :”>

  6. #8 by octieukl on 19.07.2010 - 11:30

    hai nguoi nay cu hu hi voi nhau suot ah
    hanh phuc wa di
    gia ma cu em dem nhu the nay thi thich nhi

  7. #9 by sakuramonkey on 19.07.2010 - 11:30

    cám ơn !!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: