Phượng Tần – chính văn 44, 45

44

“Cái gì? Ngươi có chuẩn bị lễ vật!”

Lâm quý phi kinh ngạc hét to, không thể tin được là Phượng Tần cũng có chuẩn bị lễ vật. Nhưng mà hắn tặng cái gì đây? Hoàng Thượng thân là vua một nước, vật chất của cải đều là tốt nhất. hơn nữa Phượng Tần mất trí nhớ, cầm kỳ thi họa cái gì cũng không hiểu, không tinh thông. Rốt cuộc có thể dâng lên lễ vật gì cho Hoàng Thượng?

“Lâm quý phi có chuyện gì? Phượng phi có lễ vật dâng lên trẫm, ngươi cảm thấy rất kì quái?”

Lạc Quân Tường sẵng giọng hỏi.

Lâm quý phi phát hiện tự mình nói bậy.

“Không…Không có, thần thiếp chỉ có hơi khẩn cấp muốn biết Phượng phi đưa lễ vật gì dâng lên Hoàng Thượng mà thôi.”

Kỳ thật suy nghĩ của Lâm quý phi cũng đang là sự hiếu kỳ trong lòng Lạc Quân Tường. Ái nhân đến từ tương lai rốt cuộc sẽ chuẩn bị tặng mình lễ vật như thế nào đây?

“Trẫm cũng đang rất hiếu kỳ, Phượng phi sẽ đưa lên lễ vậy như thế nào đây?”

“Cái này…”

Phượng Tần ngừng một chút.

“Bí mật, ta muốn mang lại cho ngươi một sự kinh hỉ, chờ rồi ngươi sẽ biết.”

“Bí mật?”

“Không biết là bí mật gì chứ?”

“Tặng lễ vật thôi mà, có cần thần bí như vậy không?”

“Theo ta thấy nhất định là mấy thứ vớ vẩn thôi.”

Những phi tần biểu diễn lúc nãy không phục, ngồi ở một bên nhỏ giọng nghị luận sôi nổi ồn ào.

Phượng Tần nháy mắt ra hiệu với Tiểu Tương đứng cách y không xa. Tiểu Tương lập tức hiểu ý, dẫn theo vài vị thái giám đứng ở chỗ không có người nào chú ý trộm rời đi, mang theo một đống lớn pháo hoa đã làm xong đi đến bên Lạc Minh hồ Phượng Tần đã chỉ định. Lúc ban đầu Tiểu Tương không biết tại sao nương nương nhất định phải đến nơi này phóng pháo hoa, cho đến khi nương nương nói Lạc Minh hồ là hồ nước lớn nhất trong cung, pháo hoa là thuộc về loại lửa, nếu như phóng bên hồ thì sẽ an toàn. Hơn nữa theo như nương nương so sánh với phía bên kia thì Lạc Minh hồ nằm ở phía trước Vĩnh Hoan điện, khoảng cách lại không quá gần. Theo tầm nhìn mà nói thì đây là nơi thích hợp nhất để phóng pháo hoa.

“Hoàng Thượng, ngươi kiên nhẫn chờ một chút. Lễ vật của ta sẽ rất nhanh xuất hiện.”

Phượng Tần nói xong không được bao lâu thì cách đó không xa truyền đến một tiếng vang “Lung, lung, lung…” thật lớn, phá tan sự tĩnh lặng của trời đêm. Những điểm sáng mang theo một ít sương khói từ trên mặt đất từng vệt từng vệt một phi thẳng lên không trung, rồi trong khoảng không bao la đó bùng lên một vẻ mỹ lệ bảy màu, duyên dáng bày thành một bức họa có hoàng kim, ngân bạch, ngọc lục, thanh lam, phấn hồng. Đẹp không sao tả xiết! Đóa hoa như mưa rơi xuống. Phóa hoa kia tựa hồ như vươn tay là có thể chạm vào, có người thậm chí không kìm lòng được mà giơ tay ra muốn chạm vào nó. Đến lúc dường như có thể chạm đến được rồi thì nó lại tan biến trong nháy mắt không lưu lại dấu vết.

Mọi người ở đây nhìn lên không trung đều ngây người ngắm nhìn. Bầu trời đêm tựa như bách hoa viên đỏ tím hồng, pháo hoa ngũ thải phân tâm (sắc màu rực rỡ) giống như thủy tinh thạch hoa lệ lóa mắt. Lửa khói màu sắc rực rỡ giống như tấm lụa lộng lẫy muôn màu muôn vẻ. Tất cả mọi người quên đi khi nó bùng cháy thì mang đến tiếng vang thật lớn, chỉ nhớ rõ giờ phút này sáng rực mê người.

Một đám người Tiểu Tương phụ trách phóng pháo hoa bên Lạc Minh hồ nhìn không chớp mắt pháo hoa trên không trung, hai tay chết lặng cầm đèn nhen lửa. Trong sáu ngày cùng nương nương chế tạo pháo hoa, vì nương nương sợ khi pháo hoa bùng nổ sẽ phát ra tiếng vang lớn khiến người khác chú ý cho nên không thử nghiệm. Nhưng mà Tiểu Tương hoàn toàn chưa từng nhìn thấy hình dạng của pháo hoa, không thể tưởng tượng được lại lợi hại như vậy, có thể chế tạo ra cảnh tượng tráng lệ như thế này.

Nhìn pháo hoa xinh đẹp trong không trung, Phượng Tần trầm tĩnh lại, thành công hoàn toàn rồi.

Lạc Quân Tường thật không ngờ ái nhân lại tặng lễ vật xinh đẹp như thế này cho mình, tựa như từng đóa từng đóa hoa lớn mỹ lệ nở rộ trước mắt mình, đủ mọi màu sắc, hình dạng rực rỡ. Quả thật có thể dùng đến bốn chữ ‘hỏa thụ ngân hoa’ này mà hình dung. (đèn hoa rực rỡ)

Cuối cùng, vô số vệt sáng phi lên không trung, một thanh âm so với những thanh âm trước đều lớn hơn vang lên, cùng lúc bùng phát. Trong trời đêm kỳ diệu xuát hiện năm chữ màu vàng ‘Phượng Tần yêu Quân Tường’…

Pháo hoa lần này phóng khoảng hơn nửa canh giờ. Pháo hoa phóng xong, trừ Phượng Tần ra thì tất cả mọi người đều chưa tỉnh táo lại từ cảnh đẹp vừa rồi.

Thấy ái nhân ngồi bên cạnh xem pháo hoa xong mà không có phản ứng gì. Thảm rồi, pháo hoa này là thứ ái nhân chưa từng nhìn thấy, với hắn mà nói việc này có thể không phải là kinh hỉ mà là kinh hách (dọa chết) hay không. Thế là y vội vàng kéo Lạc Quân Tường một chút hỏi:

“Hoàng Thượng, lễ vật này ngươi thích không?”

Lạc Quân Tường tỉnh lại từ trong cảnh đẹp, hắn lắc lắc đầu muốn cho mình thanh tỉnh thêm.

“Trời ạ! Tần, việc này thật là một điều kinh hỉ lớn a, lễ vật này trẫm thích.”

Lạc Quân Tường không coi ai ra gì ôm lấy Phượng Tần, kích động nói.

“Ngươi thực sự là lễ vật tốt nhất trời ban cho trẫm, đặc biệt là năm chữ cuối cùng kia. Cảm ơn ngươi, Tần.”

Mọi người dần dần tỉnh táo lại. Lạc Tử Vũ tán thưởng nói:

“Oa, phụ thân, ngài thật sự quá lợi hại. Lúc trước khi ngài dạy Vũ nhi làm pháo hoa, Vũ nhi căn bản tưởng tượng không ra lại là cảnh tượng xinh đẹp, tráng lệ thế này. Vũ nhi quả thực không biết dùng từ gì để hình dung vẻ đẹp của nó nữa!”

Từ trong lời nói của Vũ nhi Lạc Quân Tường nghe được hai chữ ‘Pháo hoa’, chẳng nhẽ đây là tên của chúng sao?

“Pháo hoa? Đây là tên của chúng? Tên rất hay. Bay lên không trung cao như thế rồi mới nở rộ, làm sao ngươi làm được vậy?”

“Ân…Chuyện này nói ra thì hơi phức tạp. Ở chỗ này cũng không có nhiều thời gian giải thích, trở lại Vĩnh Tường cung ta sẽ nói cho ngươi.”

“Được rồi.”

Ở đây nhiều người nhiều miệng, có một số việc thực sự không thích hợp nói bây giờ.

Lạc Quân Tường buông Phượng Tần ra, xoay người nói với Thái Hậu.

“Mẫu hậu, người cũng nhìn thấy lễ vật Phượng phi tặng trẫm, mẫu hậu có cảm thấy lễ vật của y có chỗ nào không thích hợp không?”

“Không có, lễ vật này của Phượng phi quả thực là kỳ tích a.”

Thái Hậu nói thật lòng. Không có biện pháp, lần này Phượng phi làm ra những chuyện như vậy thật sự khiến người khác không còn lời nào để nói.

“Vừa rồi mẫu hậu nhắc tới phi tần trong hậu cung đa tài đa nghệ, trẫm suy nghĩ một chút cảm thấy mẫu hậu nói rất có đạo lí, không thể để các nàng sống uổng hoài năm tháng ở trong cung như vậy.”

Lạc Quân Tường ngừng một chút, một tia tàn khốc chợt lóe trên trong mắt.

“Cho nên trẫm tuyên bố! Tất cả những phi tần không được trẫm sủng hạnh trong hậu cung ngày mai đều phân tán xuất cung, những người được trẫm sủng hạnh nếu muốn xuất cung trẫm cũng sẽ không ngăn cản hơn nữa sẽ tặng thêm một bộ giá y. Đâu đều là ân trạch của Thái Hậu!”

Lạc Quân Tường xoay người nhìn lại Thái Hậu đang trừng mắt há miệng.

“Được rồi, bây giờ mẫu hậu sẽ không bao giờ cảm thấy đáng tiếc nữa, mà các nàng ấy cũng không bao giờ còn thấy không cam lòng.”

Người ở đây cơ bản đều trợn tròn mắt, ý của Hoàng Thượng là phân tán hậu cung!

“Hoàng Thượng…Ngươi…Ngươi cự nhiên……Phân tán hậu cung!”

Thái Hậu tức giận đến nỗi một câu nói ngắt thành bốn đoạn.

Lạc Quân Tường ‘ngây thơ’ nói:

“Mẫu hậu không phải ý này sao?”

“Ngươi…”

Thái Hậu đưa tay đặt lên tay của An công công, để cho hắn đỡ bà.

“Ai gia mệt mỏi, quay về Từ Trữ cung.”

Nhìn bóng dáng Thái Hậu rời đi, Lạc Quân Tề nói với Lạc Quân Tường:

“Hoàng huynh lợi hại a, cũng dám khiêu chiến mẫu hậu như thế, thần đệ cam bái hạ phong (bái phục)! Nhưng mà lần nay mẫu hậu tức giận không nhẹ đâu.”

“Sau này trẫm sẽ đến thỉnh tội với mẫu hậu.”

Lạc Quân Tường kéo tay Phượng Tần, nhìn vào đôi mắt mang theo những tình cảm yêu thương của ái nhân.

“Từ khi trẫm đón Tần từ trong lãnh cung ra, trẫm vẫn luôn nghĩ xem làm thế nào để phân tán hậu cung, toàn tâm toàn ý với y. Trẫn muốn cho y sự đối đãi công bằng. Dù sao sau này trẫn cũng sẽ không bước vào hậu cung, hà tất phải lưu lại những tần phi sống hoài năm tháng.”

“Quân Tường…”

Tất cả mọi thứ ái nhân làm cho mình đều khiến Phượng Tần vô cùng cảm động. Thân là một Hoàng đế, vì mình mà vứt bỏ tam cung lục viện. Có thể tìm được một người yêu mình, hơn nữa hắn lại thâm tình yêu mình thật là chuyện hạnh phúc nhất.

Giờ phút này hai người họ đã quên đi tất cả mọi người bên cạnh, trong mắt chỉ có đối phương…

Chuyện Hoàng Thượng ở trong dạ yến đêm ba mươi vì Phượng phi mà phân tán hậu cung ngay mùng một, mùng hai đầu năm lan truyền khắp cả nước. Rất nhiều bách tính thảo luận về Phượng phi thân là nam tử đến tột cùng là người như thế nào mà lại có thể khiến cho Hoàng Thượng vì y là làm như vậy. Rồi sau đó trong cung trừ bỏ Lâm quý phi – thân sinh mẫu phi của Đại hoàng tử, Vân phi – thân sinh mẫu phi của Nhị công chúa và vài vị phi tần đã được sủng hạnh không đi, các tần phi khác đều mang theo một bộ giá y Hoàng Thượng tặng để xuất cung.

Nhưng mà màn pháo hoa đêm 30 kia cũng khiến cho rất nhiều người chú ý. Mọi người trong cả kinh thành có thể nhìn thấy được. Tất cả bọn họ đều bị cảnh sắc trước nay chưa từng có kia kinh động, lại có vài vị văn nhân nổi danh vì nó mà viết không ít văn chương và thơ cả để tán tụng nó. Sau này mới biết được nguyên lai là do Phượng phi vì Hoàng Thượng mà chế tạo. Dần dần mọi người bắt đầu lan truyền là Hoàng Thượng bị tài hoa của Phượng phi mà khuynh đảo…

45

“Hồi bẩm nương nương, Quốc cữu gia đã tới cửa.”

Một gã thái giám đi vào bẩm báo.

“Được, mau mời người tiến vào.”

Lâm quý phi ngồi trong đại sảnh phân phó.

“Liễu Dĩnh, đi rót một chén trà cho quốc cữu.”

“Dạ, nương nương.”

Bình thường , tần phi trong hậu cung nếu không được Hoàng Thượng phê chuẩn thì không được ở cùng ngoại nhân, thậm chí là gặp mặt người nhà. Nhưng bởi vì Cố Vệ Quốc là huynh trưởng của Thái Hậu, cho nên Lạc Quân Tường nể mặt Thái Hậu nên đặc biệt cho phép hắn vào gặp Lâm quý phi.

“Cha, người tới rồi, mau ngồi đi.”

Lâm quý phi vội vàng đứng lên nghênh đón, rồi mới xoay người nói với đám Liễu Dĩnh.

“Các người đều ra ngoài hết đi, bản cung có chuyện muốn nói với quốc cữu. Không có lệnh của bản cung thì ai cũng không được tiến vào.”

“Nô tài (nô tỳ) tuân mệnh!”

Chờ mọi người đi ra ngoài đóng cửa lại xong, Lâm quý phi mới ngồi bên cạnh Cố Vệ Quốc, thận trong nói:

“Cha, nữ nhân đã nghĩ qua, chuyện lần trước người nói, nữ nhân không có ý kiến. Nếu cần, nữ nhân còn có thể đem hết toàn lực hỗ trợ.”

“Lâm nhi, sao ngươi lại bất ngờ thay đổi chủ ý?”

Cố Vệ Quốc còn nhớ rõ lần trước mình cùng nàng nói, nàng cật lực phản đối. Làm sao hôm nay lại đột nhiên nhắc tới hơn nữa còn tán thành?

Khuôn mặt Lâm quý phi méo mó vặn vẹo, trong mắt mang một tia âm ngoan mãnh liệt:

“Cha, có điều ngài không biết. Trước kia ta vẫn phòng bị các phi tần được Hoàng Thượng sủng hạnh, không cho các nàng hoài thượng nhi tử. Như vậy sau này Hồng nhi có thể thuận lợi ngồi lên Thái tử vị. Ai biết lại tính sai với tên tiện nhân Phượng Tần kia, để cho hắn sinh hài tử.”

Lạc Quân Tường cũng đã làm Hoàng đế nhiều năm, tuy rằng không phải mê luyến chuyện tình dục nhưng dù sao cũng không phải Liễu Hạ Huệ, cách vài ngày lại đến hậu cung một chút. Cho nên theo đạo lý mà nói thì hẳn là hắn phải có nhiều hơn ba hài tử. Trên thực tế, đây đều do Lâm quý phi tạo nên. Chỉ cần Hoàng Thượng sủng hạnh vị phi tần nào, ngay ngày hôm sao, Lâm quý phi liền phân phó tâm phúc của mình mua chuộc một vài trù sư bậc thấp trong ngự thiên phòng hoặc là thái giám, cung nữ phụ trách đưa bữa ăn hạ một ít dược trong thức ăn của các nàng, để cho các nàng không mang thai được.

Vân phi sinh Nhị công chúa là vì nàng là nữ nhân của Thái thái y, nghe nói trước đây nàng có cùng phụ thân học về y thuật. Lâm quý phi sợ khi kê đơn với nàng sẽ bị nàng phát hiện, cho nên vì an toàn đành phải đợi nàng sinh hài tử ra, nếu là hoàng tử thì sẽ giải quyết nó. Nhưng mà may là nàng sinh công chúa, như vậy cũng giúp Lâm quý phi giảm bớt không ít công sức.

Ả tiếp tục nói:

“Như này thì cũng coi như xong rồi, ai biết được Hoàng Thượng đối với hắn càng ngày càng tốt. Hắn mất đi trí nhớ, tứ thư ngũ kinh trong đầu cũng quên đi, còn không biết viết cả chữ nên Hoàng Thượng đã tự mình dạy hắn. Đến khi Thái Hậu muốn Hoàng Thượng đem Thần Hi cung ban tặng cho ta, tuy rằng Hoàng Thượng đáp ứng nhưng không thể tưởng được người lại đưa tên tiện nhân Phượng Tần kia trực tiếp sống ở Vĩnh Tường cung. Đây là điều chưa từng có ở Tử Long hoàng triều, vinh quang Hoàng hậu đời trước cũng không có! Khiến cho ta tức giận nhất là trong yến hội đêm 30, Hoàng Thượng để hắn ngồi bên người mình đã muốn chứng minh Phượng Tần ở trong lòng người giống như Hoàng hậu rồi. Lại còn vì hắn mà phân tán hậu cung!”

Không cần nhiều lời cũng biết, sau này ngôi vị Hoàng đế nhất định sẽ dành cho hài tử của tiện nhân Phượng Tần kia.

“Ai, Lâm nhi, ngươi đừng sinh khí, tổn thương thân mình sẽ không tốt đâu. Ngươi đã hận hắn như thế thì vì sao không trức tiếp giết hắn đi cho rồi?”

Cố Vệ Quốc nâng tay làm một động tác xẹt ngang trên cổ mình.

“Cha, ngài đừng quên bây giờ hắn đang cùng ai sinh hoạt. Tuy rằng bên người Hoàng Thượng chỉ có một mình Hứa Diệp bảo hộ, nhưng người trên khắp thiên hạ có thể đánh thắng được Hứa Diệp chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Hơn nữa Hoàng Thượng vốn có võ công, lại còn có ám vệ chúng ta không biết bảo hộ. Vĩnh Tường cung canh phòng thâm nghiêm, ngay cả thức ăn từ ngự thư phòng đưa đến cũng có kẻ chuyên trách kiểm nghiệm. Giết hắn? Nào có dễ dàng như vậy a.”

Lâm quý phi tự giễu nở nụ cười.

“Cho nên ngươi mới thay đổi dự tính ban đầu, tán thành chuyện tình lần trước ta nói?”

“Đúng, nếu Hoàng Thượng đối với ta vô tình, vậy hắn cũng đừng trách ta vô nghĩa.”

Lâm quý phi âm hiểm nói.

Nghe được ngữ khí của ả, Cố Vệ Quốc thân là phụ thân cũng không khỏi rùng mình.

“Nếu lập trường của ngươi đã kiên định như thế, cha cũng đã đáp ứng với Ngô thừa tướng của Thần Khê quốc rồi. Có ngươi ở trong cung làm nội ứng cho cha, chuyện này nhất định sẽ sự bán công bội (làm ít công nhiều).”

Cho tới nay, Tử Long quốc và Thần Khê là hai đại quốc thế lực ngang nhau. Song phương ký kết hiệp ước hòa bình, ngươi không xâm phạm ta, ta không xâm phạm ngươi. Hơn nữa ở trong buôn bán có quan hệ hợp tác làm ăn chặt chẽ. Nhưng hiện tại ai cũng không thể ngờ được, Quốc cữu thân là huynh trưởng Thái Hậu lại thông đồng với địch để quản quốc.

“Cha, nữ nhân hiếu kỳ vì sao ngài lại nguyện ý hợp tác với Thần Khê quốc?”

Thân phận của cha hiện giờ là dưới hai người, trên vạn người a.

Cố Vệ Quốc cuồng vọng nói:

“Hiện tại ta đã chán ghét cuộc sống như vậy rồi. Ta muốn chính là ở trên vạn người, không cần ở dưới bất cứ kẻ nào. Quốc chủ của Thần Khê quốc đã đáp ứng ta, chỉ cần ta giúp hắn đoạt được Tử Long quốc, hắn sẽ đem giang sơn này chia thành hai phần, cho ta một nửa. Đến lúc đó ta có thể tự lập làm vương, không bao giờ phải nghe lời nói của tên tiểu tử Lạc Quân Tường nữa!”

Nguyên lai là cha đã rắp tâm như vậy, cho dù ta có giúp cha thì thiên hạ sau này sẽ không phải của Hồng nhi. Nếu nói như vậy, chi bằng ta cứ giúp cha trước, chờ cha và quốc chủ Thần Khê quốc giải quyết Hoàng Thượng và hài tử của Phượng Tần xong rồi mới tự lấy lí do Hồng nhi là huyết mạch duy nhất còn sót lại của Hoàng Thượng để cho Hồng nhi danh chính ngôn thuận lên ngôi vị Hoàng đế. Lâm quý phi trong lòng tự nhủ vậy.

Cố Vệ Quốc không biết bị nữ nhi tính kế vẫn cảm khái nói:

“Ai, Lâm nhi, sau này cha con chúng ta sẽ kề vai chiến đấu.”

Lâm quý phi nâng chén trà trong tay lên.

“Mong tâm nguyện của cha sẽ sớm được thực hiện, nữ nhân lấy trà thay rượu kính ngài một ly.”

“Ha ha ha…”

Cố Vệ Quốc cao hứng nâng chén trà lên:

“Lâm nhi thật sự là nữ nhi ngoan của cha, sau này ngươi phải giúp cha lưu ý chuyện tình trong cung rồi.”

“Đây là đương nhiên mà cha.”

“Bính!”

Thanh âm hai chén trà chạm vào nhau vang lên, cha con họ vì giang sơn tương lai mà hợp tác.

Advertisements

  1. #1 by minh tranh on 22.07.2010 - 11:30

    box tem…cha con ac nhu nhau..potay. nu nah trong cung dung la am hiem kho luong…dang so

  2. #2 by TQT89 on 22.07.2010 - 11:30

    thank ban dich truyen
    truyen hay qua xa
    vô cung cam ta vi co chap moi*tung hoa*

  3. #3 by kiyuubi on 23.07.2010 - 11:30

    Chậc, chậc… quả là nữ nhân âm hiểm…

  4. #4 by sakuramonkey on 23.07.2010 - 11:30

    thì âm hiểm nên cũng yểu mệnh thôi, chờ xem anh vua xử tội 2 cha con nhà này thế nào !! cám ơn nha

  5. #5 by Bạch Hoa bà bà on 21.10.2011 - 11:30

    Ta thấy mấy tên phản quốc đều là ngu ngốc. Đã phản một lần, ai còn dám tin tưởng không phản lần nữa, sẽ bị giải quyết thôi.

  6. #6 by Châu on 13.11.2011 - 11:30

    ah, ta biết ngay mừa

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: