Thu Tư – chương 16

Chương 16.

Gọi điện cho Vương Lạc xong, Tang Mặc Ngôn nhìn thoáng qua Thu Tư, tuy sắc mặt vẫn còn tái nhợt nhưng so với lúc trước đã tốt hơn nhiều, hắn cũng an tâm hơn. Nhưng nhớ đến sự chịu đựng trong ánh mắt của Thu Tư, hắn vẫn đau lòng, dùng một tay để lái xe, một tay cầm chặt lấy bàn tay man mát của cậu. Lúc Tang Mặc Ngôn lái xe về tới biệt thự, khi ôm Thu Tư xuống xe lại nhìn thấy người hắn không muốn nhìn thấy lúc này nhất – Vương Hoành Vân.

Nhìn thấy Thu Tư bị Tang Mặc Ngôn ôm vào ngực, Vương Hoành Vân vội vã bước xuống bậc thềm, hành động nhanh nhẹn tuyệt đối không giống một ông cụ đã qua tuổi 80: “Thu Tư, cháu thế nào rồi? Chân còn đau không? Sao lại không cẩn thận thế chứ?”

“Cũng không đau gì nữa, cảm ơn Vương gia gia quan tâm.” Thu Tư hơi ngượng ngùng đẩy đẩy Tang Mặc Ngôn, muốn hắn buông mình xuống. Dù sao người trước mặt cũng là trưởng bối, như thế này thì thất lễ quá.

Gương mặt Tang Mặc Ngôn vẫn duy trì vẻ lạnh băng, cũng không có buông Thu Tư xuống như cậu chờ mong mà ngược lại càng ôm siết cậu vào ngực khiến cho sắc mặt trắng bệch của Thu Tư cũng loáng thoáng một vệt đỏ ửng mờ nhạt.

Không muốn bị chết cóng dưới ánh mắt Tang Mặc Ngôn bắn tới, Vương Lạc đành phải kiên trì đứng chắn trước mặt ông nội, giọng nói cung kính: “Ông nội, ông để Tang Mặc Ngôn ôm Thu Tư vào trong phòng trước đã, cháu xem thế nào rồi hãy nói.”

Nhớ tới vết thương của Thu Tư, ông cụ nhanh chóng tránh qua một bên, lo lắng nói: “Ừ, ừ, ta quên mất. Mau vào nhà đi.”

Tang Mặc Ngôn không nói một lời ôm chặt Thu Tư, đi về phía phòng ngủ của họ. Mà khi hắn đi qua bên người Vương Lạc, anh vội vàng cười gượng hai tiếng lấy lòng: “Hì hì, Mặc Ngôn, cậu đừng giận. Lúc cậu gọi điện đến thì ông nội đang ở cạnh tôi. Ông cụ nghiêm hình bức cung cho nên bác sĩ ngự dụng của cậu không còn cách nào khác đành phải thành thật khai báo.” Giơ tay làm một động tác ‘tôi vô tội nhé’, anh cũng không muốn vì chuyện này mà đắc tội với thùng dấm lớn vô cùng chua này để cuộc sống tốt lành ấm áp của anh lại tăng thêm nhiều rắc rối lằng nhằng nữa.

Tang Mặc Ngôn chỉ hừ lạnh một tiếng, cũng chẳng biểu hiện gì khác nữa. Điều này khiến Vương Lạc nhẹ nhõm thở phào, an tâm mà theo sát họ vào biệt thự.

Khi Tang Mặc Ngôn dịu dàng đặt Thu Tư nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, lại nhẹ nhàng xắn ống quần lên giúp cậu, lạnh lẽo nhìn bàn tay của Vương Lạc đang chuẩn bị đặt ở chỗ cổ chân Thu Tư: “Vương Lạc.” Giọng cảnh cáo trong lời nói làm bàn tay đang muốn chạm vào Thu Tư của Vương Lạc bất giác thu về một chút. Ngẩng đầu lén nhìn Tang Mặc Ngôn và Thu Tư đang cười ôn hòa với mình, Vương Lạc đành phải kiên trì, đặt bàn tay hơi run run chạm lên chỗ bị thương của Thu Tư.

Khẽ chạm qua mấy khớp xương và hơi cử động cổ chân Thu Tư: “…Thu Tư, chỗ này đau không?”

Cắn môi dưới chịu đựng từng cơn đau đớn, Thu Tư hơi hơi gật đầu: “…Đau.”

Vương Lạc bị Tang Mặc Ngôn trừng lạnh hết cả người, xem vết thương cho Thu Tư xong vội vàng rút bàn tay đặt ở chỗ cổ chân Thu Tư lại: “Thu Tư không có việc gì đâu, chỉ bị bong gân gây tổn thương đến đầu khớp xương mà thôi, nghỉ ngơi một thời gian sẽ không sao nữa.” Vương Lạc vừa tìm thuốc trong hộp, vừa trả lời.

Vương Hoành Vân bất mãn với giọng điệu của thằng cháu trai, lớn tiếng giáo huấn: “Thằng ranh con này, cái gì gọi là ‘mà thôi’ hả? Mày không bị thương nên chỉ biết nói mấy lời châm chọc có phải không?”

“Không có, không có, ông nội đại nhân bớt giận. Ý của cháu là, sau khi Thu Tư ở cùng một chỗ với người nào đó, vết thương này là nhẹ nhất rồi.” Vương Lạc cố ý liếc về người nào đó đang ngồi cạnh Thu Tư.

“Cái gì? Đây vẫn còn là nhẹ nhất?” Ông cụ Vương mở to hai mắt tức giận nhìn Tang Mặc Ngôn: “Mặc Ngôn, chuyện này là như thế nào?” Đứa trẻ này mình đã tận mắt thấy nó trưởng thành, nó sẽ không động thủ đánh Thu Tư chứ?

Sợ ông cụ thật sự tức giận với Tang Mặc Ngôn, Thu Tư vội vàng giải thích: “Vương gia gia, lúc trước đều là cháu bất cẩn nên bị thương, không liên quan gì đến anh ấy đâu.”

Nhìn bộ dáng nóng lòng giải thích của Thu Tư, tâm trạng thâm trầm của Tang Mặc Ngôn cũng dần tốt đẹp lên, dịu dàng hôn lên đỉnh đầu cậu khiến hai má Thu Tư đỏ bừng trong nháy mắt.

Nhìn hai người ‘tương thân tương ái’, Vương Hoành Vân hiểu ý cười cười, lại nghĩ đến chuyện cháu trai mình đã nhắc tới: “Vậy mày nói có liên quan đến Mặc Ngôn là thế nào?”

Nhìn ánh mắt càng ngày càng nguy hiểm của Tang Mặc Ngôn, Vương Lạc có phần hối hận vì mình đã lắm miệng: “Ha ha, ông nội, cháu không có nói là có liên quan tới Mặc Ngôn, là ông tự lí giải mà. Hiện giờ cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi! Đừng quấy rầy Thu Tư nghỉ ngơi.”

Hoàn toàn không để ý đến ám hiệu trong mắt của cháu trai, Vương Hoành Vân ngồi ổn định trên ghế: “Cháu đi đi, ta ở lại thêm một lát nữa.”

“Ông nội…”

“Vương Lạc, không sao, cứ để Vương gia gia ở lại đây đi.” Tuy rằng những lời này là nói với Vương Lạc nhưng Thu Tư lại tràn đầy chờ mong nhìn Tang Mặc Ngôn đang ngồi bên cạnh cậu.

Thấy Tang Mặc Ngôn gật gật đầu đồng ý, Thu Tư vui vẻ quay đầu lại nhìn Vương Hoành Vân: “Vương gia gia, ông ở lại ăn bữa cơm chiều nhé!” Một câu này của Thu Tư làm Tang Mặc Ngôn bất đắc dĩ cười cười.

“Được, được.” Nghe những lời của Thu Tư, Vương Hoành Vân cười đến mức những nếp nhăn chồng chéo lên nhau ở cùng một chỗ: “Ha ha, vẫn là Thu Tư ngoan nhất. Biết thương ông cụ già này.”

Sau đó thu hồi lại gương mặt tươi cười, quay đầu trừng mắt nhìn cháu trai bảo bối của mình: “Vương Lạc, cháu không phải có việc hả? Sao còn không đi đi.”

“Ông nội, cháu hiếu thuận như vậy, đương nhiên là phải cùng người đi về rồi.” Tay nghề nấu ăn của Thiệu quản gia là hạng nhất, nếu bây giờ đã không còn nguy hiểm thì phải ở đây ăn bữa cơm rồi mới đi chứ.

Thu Tư mỉm cười với Thiệu quản gia đứng ở bên giường: “Thiệu quản gia, bữa cơm hôm nay thêm hai phần nữa, phiền anh rồi.”

Thiệu Vân vẫn như trước, mỉm cười ôn hòa, không kiêu ngạo, không xu nịnh hơi cúi người: “Không phiền gì cả, tôi ra ngoài trước để chuẩn bị bữa tối.”

Nhìn Thiệu quản gia bước về phía cửa, Tang Mặc Ngôn nhếch khóe môi thành một nụ cười quỷ dị: “Thiệu Vân, nhớ rõ mỗi món ăn phải cho thêm một ít hành.”

“Vâng.” Xoay người lại cúi đầu, rồi Thiệu quản gia mới rời khỏi phòng.

Không..không phải chứ… “Ông nội, cháu chợt nhớ ra cháu còn một việc quan trọng cần làm, cháu phải đi đây.”

“Chờ ta một chút, ta cũng có việc cần làm, chúng ta cùng đi thôi.” Thằng ranh này, thật không trọng nghĩa gì cả. Uổng cho mình thường ngày thương nó nhất, còn nói nó là thằng cháu hiếu thuận nhất, để coi khi về mình trừng trị nó như thế nào.

“Vương gia gia, ở lại ăn cơm chiều đã.” Không phải vừa mới đồng ý còn gì, sao bây giờ lại có việc cần làm bất ngờ vậy?

“Thu Tư, ta thật sự có việc gấp, mấy ngày nữa ông nội đến thăm cháu.” Vương Hoành Vân cười cười nhìn Thu Tư, vừa định vươn tay vuốt vuốt mái tóc mềm mại của cậu thì đã bị Tang Mặc Ngôn lạnh lùng đứng che ở phía trước.

“Vương gia gia, chuyện làm ăn không phải ngài đã giao lại cho người lớp dưới rồi mà? Sao lại còn có việc gấp vậy?” Thanh âm trầm thấp dễ nghe của Tang Mặc Ngôn lại làm cho Vương Hoành Vân mất tự nhiên kéo kéo khóe miệng: “Ta…Đúng rồi, lúc trước ta đã hẹn mấy ông bạn, tuổi già rồi, trí nhớ không được tốt. Cháu xem hẹn lúc 16:00, bây giờ đã là 15:30 rồi. Ta phải đi thôi.”

Sắp xếp lại những vật dụng chữa bệnh của mình, Vương Lạc lấy một cái bình trong hộp thuốc ra, đưa cho Tang Mặc Ngôn: “Mặc Ngôn, đây là rượu thuốc tôi tự chế, mỗi ngày bôi một lần, ba ngày sau vết bầm của Thu Tư sẽ tan đi.”

“Ừ.” Tang Mặc Ngôn nhận lấy bình thuốc, hơi gật đầu.

“Chúng ta đi đây, tạm biệt.” Vương Lạc đỡ ông nội của mình, hai người nói một lời hẹn gặp lại rồi bước đi thật nhanh, ngay cả đầu cũng không quay lại lần nào.

“Tạm biệt…” Thu Tư nghi hoặc nhìn bóng dáng rời đi của ông cháu họ, hơi tò mò hỏi Tang Mặc Ngôn ở bên cạnh mình: “Họ làm sao vậy?”

Tang Mặc Ngôn mặt không chút thay đổi trả lời: “Không rõ nữa.” Nhưng ý cười trong mắt hắn ánh ra khiến Thu Tư càng thêm tò mò.

“Có phải có liên quan đến hành không?”

Tang Mặc Ngôn hơi gật đầu: “Phải.”

“Tại sao?” Không phải hành rất có dinh dưỡng sao?

“Cả gia tộc họ đều bị dị ứng nhưng lại rất sĩ diện cho nên người ngoài không biết việc này.”

“Nga.” Thu Tư hiểu rõ gật gật đầu nhưng cậu vẫn không biết chứng dị ứng của nhà họ Vương này ‘nghiêm trọng’ đến thế nào…

  1. #1 by superk232 on 06.08.2010 - 11:30

    đọc mà cười lăn,anh công bá đạo hết mức,cho 2 người kia ở lạ nhưng vẫn tìm cách đuổi về,bạn edit hay lắm,cố gắng nhé bạn hiền

  2. #2 by nhumi on 06.08.2010 - 11:30

    tem! ta có tem rùi!

  3. #3 by nhumi on 06.08.2010 - 11:30

    công nhận Mặc Ngôn đúng là một thùng dấm chua thiệt là chua nha!

  4. #4 by June on 06.08.2010 - 11:30

    trước giờ chỉ nghĩ dấm chua của mấy bạn nữ là ghê, ai dè Mặc Ngôn này đúng là bá đạo hạng 1 luôn, thua,…hihihi

  5. #5 by Hagi on 06.08.2010 - 11:30

    Ta om vt thu 2 nhak

  6. #6 by Chris on 06.08.2010 - 11:30

    Càng đọc càng thích >__<
    Nàng tính xửco xong bộ này luôn ah ?

  7. #7 by octieukl on 06.08.2010 - 11:30

    hay hay anh cong *dao de* wa
    thich cai cach anh ay nghen ah

  8. #8 by Phụng Kiếm on 07.08.2010 - 11:30

    ây da!
    người ta chỉ mới đụng vô chân vợ yêu của ảnh thôi!
    mà ảnh đã đáng sợ zậy rùi!
    thùng dấm này vô cùng *bự* a!
    cám ơn bạn nhe! edit hay cực kì!

  9. #9 by tieudaoquan on 05.10.2011 - 11:30

    mình thích anh Vương Lạc vs cả em anh í và…nói chung là cả Vương gia đi, thấy nhà này vui nhộn nhất, cũng tình cảm nữa. Mà chắc có liên quan đến thân thế em Tư rồi. Thiệu Vân vs Vương Lạc là 1 đôi thì tốt, bớt 1 anh công đau khổ đi.

  1. [Hoàn] Thu Tư – Tiểu Mẫn | Zipp&Luv

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: