[Thu Tư – II] Chương 11

Tiểu Mẫn: Hmmm tớ lắm lời 1 chút :”> Nếu bạn nào đã đọc bản QT thì sẽ nhận ra là Nam Quân hay dùng những câu không chủ ngữ và nhiều từ lặp lại; đồng thời tiếng Trung chữ ít nhưng ý nhiều nên có nhiều chương tớ mạn phép thêm ý để câu văn sáng nghĩa và mượt mà hơn. Tớ không hứa hẹn sẽ đúng nghĩa hoàn toàn những sẽ cố gắng diễn đạt Thu Tư với khả năng tớ có. Vậy nên nếu trong chương có những gì thay đổi dài dòng quá hoặc khiến các bạn khó chịu, không ưng ý…thì xin góp ý và thông cảm cho tớ nhé.

Chương 11:

 

Đôi mắt được thấy lại ánh sáng làm tầm nhìn của Thu Tư có lờ mờ trong nháy mắt. Khi thị lực đã khôi phục lại, vẻ mặt buồn bực của Thu Tư thể hiện rõ đến không thể nghi ngờ gì trước mặt đối phương, thấy tình hình không được ổn nên Tang Mặc Ngôn bước lên trước nhận tội. “Thu Tư, đừng giận mà. Anh mang em đến một nơi tuyệt vời nhé.”

 

Nơi tuyệt vời?! Tức giận vừa mới bùng lên chút ít trong đầu đã biến mất trong nháy mắt, Tang Mặc Ngôn đã thành công rời đi lực chú ý của Thu Tư đang rất nhiệt tình với phong cảnh tươi đẹp.

 

Đi theo Tang Mặc Ngôn đến “nơi tuyệt đẹp” như hắn nói đã là 30’ sau, nhìn biệt thự trước mắt Thu Tư ngẩn ngơ cả người. Tòa nhà được thiên nhiên ôm trọn trong lòng tiến vào đôi mắt của cậu giống như thế ngoại đào nguyên chỉ có trong mơ khiến người ta không thể chuyển tầm nhìn ra chỗ khác. Đang say mê thưởng thức thì một bàn tay lớn lắc lắc trước mặt Thu Tư đang đứng ngẩn người tại chỗ rồi sau đó hơi nóng quen thuộc lại gần sát gương mặt cậu. “Thu Tư, chuyện em đã đáp ứng rồi thì không được chối nha.”

Nghe giọng nói mang theo ý cười của Tang Mặc Ngôn, Thu Tư mới trở lại như thường. Cậu nhìn thoáng qua xung quanh, trên môi khẽ nở nụ cười. “Mặc Ngôn.”

 

Tiếng gọi nhẹ nhàng làm Tang Mặc Ngôn khẽ lên tiếng “Ừ”. Những “chuyển biến” của Thu Tư hắn đều nhìn thấy ở trong mắt, trong lòng rất buồn cười nhưng ý cười đầy cưng chiều đầy yêu thương càng rạng rỡ bên môi, trong ánh mắt toát ra là sự dịu dàng không gì sánh được.

 

Không chú ý đến vẻ mặt của Tang Mặc Ngôn, Thu Tư chỉ cúi đầu cầm lấy tay hắn nhẹ nhàng kéo đến bên môi. Lúc này Thu Tư nâng tầm mắt, mang theo nụ cười xinh đẹp đầy mê hoặc nhìn Tang Mặc Ngôn, hơi thở ấm áp chậm rãi chuyển động xung quanh hai người. Trong cảm giác nóng rực này, khoảng cách giữa đôi môi của Thu Tư với Tang Mặc Ngôn càng lúc càng được kéo sát. Lẽ ra vốn là một nụ hôn ngập tràn hạnh phúc nhưng lúc hai cánh môi khép chặt của Thu Tư mở ra thì lại có một sự thay đổi khác biệt. Gắn bó quấn quýt không phải là môi đối phương mà lại là mu bàn tay của Tang Mặc Ngôn, cậu vừa lòng lưu lại ở đó một dầu răng hồng hồng rồi mới đứng thẳng dậy thưởng thức tác phẩm của mình. Nhưng nghĩ đến Tang Mặc Ngôn không phát ra bất cứ âm thanh nào, Thu Tư lại tò mò ngẩng đầu lên thì bắt gặp vẻ bao dung và cưng chiều trong đôi mắt đen thâm thúy của đối phương.

 

Ngọn lửa đỏ hồng ở hai bên má lại dấy lên, Thu Tư nhận ra hành động vừa rồi của mình ngây thơ đến mức độ nào nên cậu vội quay mặt sang một bên. “Khụ, cái kia…em mệt rồi. Có thể đi vào nghỉ ngơi không?”

 

Nhìn dung nhan như ngọc của Thu Tư lại hiện lên vẻ ửng hồng say lòng người, ý cười của Tang Mặc Ngôn càng đậm, sự dịu dàng trong ánh mắt tựa như dòng chảy vờn quanh hai người họ. “Ừ, chúng ta vào đi thôi!”

 

Nghe được câu trả lời, Thu Tư thở phào một hơi. Cậu vừa bước được nửa bước thì đã bị Tang Mặc Ngôn ở phía sau kéo vào ngực, không kịp giãy giụa thì thanh âm không nhanh không chậm lại mang theo một loại ma lực khác thường vang lên, hơi nóng cùng lướt trên tai cậu. “Ở đây sẽ không có bất kì kẻ nào đến…” Khẽ hôn lên gương mặt cậu rồi Tang Mặc Ngôn mới mỉm cười nói. “Cho nên em không phải sợ.”

 

Có lẽ giọng nói của Tang Mặc Ngôn đã bắt đầu tác dụng, Thu Tư ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời xanh thẳm, hương thơm của bờ cỏ xanh mướt thoảng qua, lồng ngực rắn chắc cậu đang tựa vào đã có một cảm xúc ấm áp khác. Lần này cậu không vùng ra nữa, chỉ bình thản nhắm mắt hưởng thụ sự yên lặng tốt đẹp này. Bầu không khí thoải mái này hưởng thụ không được bao lâu thì tiếng khóc của trẻ con vang lên xen vào giữa…

 

  1. #1 by Di Thần on 26.07.2011 - 11:30

    Ta giật tem chạy trước, kakaka

  2. #2 by Di Thần on 26.07.2011 - 11:30

    Ax, đang ngọt ngào sao lại có tiếng con nít khóc??? có chuyện j` xảy ra vậy cà??? hắc hắc, có lẽ tiếng khóc này làm bạn Tư của chúng ta mún có con hỉ???

  3. #3 by yuki128 on 26.07.2011 - 11:30

    Ôi chao, lại mất tem nữa rồi *hic*
    Bé Thu Tư dễ thương quá à, nhất là lúc em cắn vào tay Ngôn ca, trời ơi, sao mà đáng yêu thế chứ.
    Hai người ở bộ 2 này ngọt ngào quá chừng.
    Mong chương mới của nàng.

  4. #4 by Pandanus255 on 27.07.2011 - 11:30

    Có kẻ phá đám ha

  5. #5 by blackdragon on 28.07.2011 - 11:30

    sao bảo ko có ai mà lại lòi ra đứa trẻ vậy??? Nghi ngờ quá ta
    P/s: mấy hôm ko lên mà bao nhiêu chương mới. Phục nàng quá đi *hun hun*

  6. #6 by snowclown on 29.07.2011 - 11:30

    tưởng dc ăn đậu hũ a ,mà nơi hoang vu như dzay sao lại có tiếng trẻ con ka …nhưng tg đúng là bít canh thiệt ,đang giơ *dao nĩa* chuẩn bị *ăn * hức hức

  1. [Hoàn] Thu Tư – Tiểu Mẫn | Zipp&Luv

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: